Top 10 Bài văn tả phong cảnh (lớp 5) hay, điểm cao
Văn tả phong cảnh là dạng bài quen thuộc trong chương trình Tập làm văn lớp 5, giúp học sinh rèn luyện khả năng quan sát, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và diễn...xem thêm ...
Bài văn tả phong cảnh số 1: Buổi sáng trên cánh đồng quê
Mỗi khi nhớ về quê hương, trong tâm trí em lại hiện lên hình ảnh cánh đồng lúa rộng lớn trải dài đến tận chân trời. Đặc biệt nhất là khung cảnh cánh đồng vào một buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa thức giấc, nhuộm cả không gian bằng ánh vàng dịu nhẹ.
Sáng sớm, khi những giọt sương còn đọng trên lá, em đã theo mẹ ra đồng. Con đường làng quen thuộc dẫn ra cánh đồng uốn lượn như một dải lụa mềm mại. Hai bên đường là những bụi cỏ xanh mướt, còn vương chút hơi sương mát lạnh. Không khí buổi sáng thật trong lành, mát mẻ khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Từ xa nhìn lại, cánh đồng lúa như một tấm thảm khổng lồ màu xanh non. Những cây lúa đang thì con gái, thân mảnh mai, lá dài và mềm mại. Khi có làn gió nhẹ thổi qua, cả cánh đồng lại rì rào như đang trò chuyện cùng nhau. Những giọt sương sớm long lanh trên lá lúa trông giống như những hạt ngọc nhỏ được thiên nhiên khéo léo đính lên.
Phía chân trời, mặt trời đang từ từ nhô lên sau rặng tre. Ánh nắng vàng dịu chiếu xuống cánh đồng khiến khung cảnh trở nên rực rỡ hơn. Những tia nắng sớm len lỏi qua từng lá lúa, làm cho cả cánh đồng lấp lánh như được phủ một lớp ánh kim.
Trên cánh đồng, các bác nông dân đã bắt đầu một ngày làm việc mới. Người thì gánh phân, người thì cấy lúa, người thì dắt trâu ra bừa ruộng. Tiếng nói cười rộn ràng vang lên khắp nơi làm cho cánh đồng buổi sáng thêm phần nhộn nhịp. Thỉnh thoảng, tiếng chim sẻ ríu rít bay qua, đậu trên những bờ ruộng như cũng đang hòa mình vào cuộc sống nơi đây.
Ở góc đồng, vài chú trâu đang thong thả gặm cỏ. Chúng vừa ăn vừa phe phẩy chiếc đuôi dài để xua đi những chú ruồi vo ve. Xa xa là con mương nhỏ trong vắt chảy quanh cánh đồng, phản chiếu bầu trời xanh và những đám mây trắng bồng bềnh.
Đứng giữa cánh đồng rộng lớn, em cảm thấy lòng mình thật yên bình. Khung cảnh quê hương giản dị nhưng vô cùng đẹp đẽ. Mỗi cơn gió nhẹ mang theo mùi hương của lúa non thoang thoảng khiến em nhớ mãi.
Cánh đồng buổi sáng không chỉ đẹp mà còn chứa đựng biết bao công sức của người nông dân. Nhìn mẹ và mọi người chăm chỉ làm việc, em càng thêm yêu quý quê hương của mình. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Cánh đồng quê vào buổi sáng sớm mãi mãi là hình ảnh thân thương trong trái tim em.
Bài văn tả phong cảnh số 2: Buổi chiều trên bãi biển
Mỗi lần được đi biển là một lần em cảm thấy vô cùng thích thú. Trong tất cả những khoảnh khắc ở biển, em thích nhất là buổi chiều, khi mặt trời dần lặn xuống chân trời và cả bãi biển khoác lên mình một vẻ đẹp vừa rực rỡ vừa yên bình.
Chiều hôm ấy, em cùng gia đình ra dạo chơi trên bãi biển. Lúc này nắng đã dịu hơn, không còn gay gắt như buổi trưa. Từng cơn gió biển thổi vào mang theo vị mặn của nước biển và cảm giác mát rượi. Em bước chân trần trên bãi cát mềm, cảm nhận từng hạt cát nhỏ mịn dưới bàn chân mình.
Trước mắt em là biển cả bao la. Nước biển xanh thẳm trải dài đến tận chân trời, nơi bầu trời và mặt nước dường như hòa làm một. Những con sóng nối tiếp nhau xô vào bờ, tạo thành những dải bọt trắng xóa. Mỗi khi sóng vỗ, lại vang lên âm thanh rì rào như một bản nhạc êm dịu của thiên nhiên.
Trên bầu trời, mặt trời đang từ từ hạ thấp xuống phía chân trời. Lúc đầu, nó còn tròn và sáng như một quả cầu lửa khổng lồ. Nhưng dần dần, ánh nắng chuyển sang màu vàng cam rồi đỏ rực. Cả bầu trời như được nhuộm bởi những gam màu rực rỡ: cam, đỏ, tím và hồng. Ánh nắng phản chiếu xuống mặt biển làm cho làn nước lấp lánh như được dát vàng.
Bãi biển lúc này cũng trở nên nhộn nhịp hơn. Nhiều người ra tắm biển, tiếng cười nói vang lên vui vẻ. Những em nhỏ nô đùa trên bãi cát, xây lâu đài cát hoặc đuổi theo những con sóng nhỏ. Một vài người đi dạo dọc bờ biển, vừa đi vừa trò chuyện.
Ngoài khơi xa, những chiếc thuyền đánh cá đang trở về sau một ngày làm việc. Cánh buồm căng gió lướt nhẹ trên mặt nước. Hình ảnh những chiếc thuyền nhỏ bé giữa biển rộng mênh mông tạo nên một khung cảnh thật đẹp và bình yên.
Đàn chim hải âu bay lượn trên bầu trời, thỉnh thoảng sà xuống mặt nước rồi lại vút lên cao. Tiếng chim hòa cùng tiếng sóng tạo thành một âm thanh quen thuộc của vùng biển.
Khi mặt trời dần khuất hẳn sau đường chân trời, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Ánh sáng yếu dần, chỉ còn lại những tia nắng cuối cùng le lói trên mặt biển. Bãi biển lúc này trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn.
Em đứng lặng nhìn cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp ấy và cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Biển không chỉ đẹp mà còn mang lại cho em cảm giác thư thái và bình yên.
Chuyến đi biển hôm đó đã để lại trong em những kỉ niệm thật đẹp. Khung cảnh buổi chiều trên bãi biển với tiếng sóng rì rào, gió biển mát lành và ánh hoàng hôn rực rỡ chắc chắn sẽ mãi in đậm trong tâm trí em. Em mong rằng sẽ còn nhiều lần nữa được ngắm nhìn cảnh biển đẹp như thế.
Bài văn tả phong cảnh số 3: Buổi chiều trên cánh đồng làng quê
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp, nhưng nơi khiến em yêu thích nhất vẫn là cánh đồng lúa rộng lớn ở cuối làng. Đặc biệt, vào mỗi buổi chiều khi ánh nắng dịu dần, cánh đồng quê lại hiện lên với một vẻ đẹp yên bình và thơ mộng.
Chiều hôm ấy, sau khi học bài xong, em cùng mấy người bạn rủ nhau ra cánh đồng chơi. Con đường đất dẫn ra đồng quen thuộc uốn lượn giữa những hàng tre xanh rì. Gió chiều thổi nhẹ làm những chiếc lá tre xào xạc như đang thì thầm kể chuyện.
Trước mắt em, cánh đồng lúa trải dài mênh mông như một tấm thảm xanh khổng lồ. Những cây lúa đã lớn, thân cây chắc khỏe, lá lúa dài và xanh mướt. Khi gió chiều thổi qua, cả cánh đồng lúa lại nghiêng mình theo làn gió, tạo thành những làn sóng xanh nhấp nhô trông thật đẹp mắt.
Ánh nắng chiều vàng dịu phủ lên cánh đồng khiến khung cảnh trở nên lung linh hơn. Những tia nắng len qua từng lá lúa, phản chiếu lấp lánh như những hạt vàng nhỏ. Phía chân trời, mặt trời đang dần lặn xuống sau rặng tre, nhuộm cả bầu trời bằng màu cam rực rỡ.
Trên cánh đồng, các bác nông dân vẫn đang miệt mài làm việc. Có bác đang gánh lúa, có bác đang dắt trâu về chuồng sau một ngày làm việc vất vả. Tiếng nói cười của mọi người vang lên rộn ràng, hòa cùng tiếng gió và tiếng chim tạo nên bản nhạc quen thuộc của làng quê.
Ở những bờ ruộng nhỏ, đàn cò trắng đang thong thả kiếm ăn. Chúng đứng lặng lẽ giữa ruộng lúa, thỉnh thoảng lại vỗ cánh bay lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống chỗ khác. Hình ảnh những cánh cò trắng nổi bật trên nền xanh của ruộng lúa khiến khung cảnh càng thêm sinh động.
Xa xa, con mương nhỏ chạy quanh cánh đồng phản chiếu ánh nắng chiều lấp lánh. Nước trong veo, có thể nhìn thấy cả những chú cá nhỏ bơi lội tung tăng. Gió chiều thổi qua mang theo hương thơm dịu nhẹ của lúa non khiến em cảm thấy thật dễ chịu.
Khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Những đám mây trôi lững lờ trên cao, nhuộm màu hoàng hôn thật đẹp. Cánh đồng lúc này trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích trong các bụi cỏ.
Đứng giữa cánh đồng quê vào buổi chiều, em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị nhưng vô cùng thân thương của quê hương mình. Khung cảnh ấy không chỉ đẹp mà còn chứa đựng biết bao công sức và mồ hôi của người nông dân.
Em rất yêu cánh đồng quê hương. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng lúa xanh mướt dưới ánh hoàng hôn chắc chắn vẫn sẽ mãi in sâu trong trái tim em.
Bài văn tả phong cảnh số 4: Buổi sáng trong công viên
Mỗi buổi sáng sớm, khi thành phố còn chưa quá nhộn nhịp, em thường cùng bố ra công viên gần nhà để tập thể dục. Công viên vào buổi sáng mang một vẻ đẹp rất riêng: trong lành, yên bình và tràn đầy sức sống.
Khi em bước vào cổng công viên, bầu không khí mát mẻ và dễ chịu khiến em cảm thấy vô cùng khoan khoái. Những hàng cây lớn tỏa bóng mát khắp các lối đi. Lá cây còn đọng lại những giọt sương sớm long lanh như những viên ngọc nhỏ. Dưới ánh nắng ban mai, các giọt sương ấy lấp lánh thật đẹp.
Con đường nhỏ trong công viên được lát gạch đỏ, uốn lượn quanh những bồn hoa rực rỡ. Hai bên đường, nhiều loại hoa đang nở: hoa hồng, hoa cúc, hoa dâm bụt… Mỗi loài hoa mang một màu sắc riêng, làm cho cả khu vườn trở nên rực rỡ như một bức tranh nhiều màu.
Ở giữa công viên là một hồ nước nhỏ. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh và những đám mây trắng bồng bềnh. Thỉnh thoảng, vài chú cá nhỏ nổi lên mặt nước tạo thành những vòng tròn lan rộng. Gió nhẹ thổi qua làm mặt hồ gợn sóng lăn tăn.
Buổi sáng trong công viên cũng rất nhộn nhịp. Nhiều người đến đây tập thể dục. Các ông bà lớn tuổi đi bộ quanh hồ hoặc tập dưỡng sinh. Những động tác chậm rãi nhưng đều đặn trông thật khỏe khoắn. Một số cô chú khác thì chạy bộ trên những con đường nhỏ trong công viên.
Ở một góc khác, các bạn nhỏ đang vui chơi rất vui vẻ. Có bạn đá cầu, có bạn nhảy dây, tiếng cười nói vang lên rộn ràng. Nhìn mọi người vui vẻ như vậy, em cũng cảm thấy tràn đầy năng lượng cho một ngày mới.
Trên những cành cây cao, chim chóc bay về hót líu lo. Tiếng chim ríu rít vang khắp công viên như một bản nhạc buổi sáng của thiên nhiên. Thỉnh thoảng, một chú chim sẻ nhỏ lại sà xuống bãi cỏ rồi nhanh chóng bay vút lên trời.
Ánh nắng buổi sáng dần dần trở nên ấm áp hơn. Những tia nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Cả công viên như bừng tỉnh sau một đêm dài.
Sau khi đi dạo một vòng quanh công viên, em cảm thấy cơ thể thật khỏe khoắn và tinh thần rất thoải mái. Buổi sáng trong công viên không chỉ đẹp mà còn mang lại cảm giác yên bình và dễ chịu.
Em rất thích những buổi sáng được dạo chơi trong công viên như thế. Khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp cùng không khí trong lành đã giúp em bắt đầu một ngày mới thật vui vẻ và tràn đầy năng lượng.
Bài văn tả phong cảnh số 5: Buổi tối ở làng quê
Quê hương em tuy không nhộn nhịp như thành phố nhưng lại có những cảnh đẹp rất yên bình và gần gũi. Trong đó, em thích nhất là khung cảnh làng quê vào buổi tối. Khi màn đêm dần buông xuống, cả làng quê như khoác lên mình một vẻ đẹp dịu dàng và ấm áp.
Chiều muộn, khi ông mặt trời từ từ khuất sau rặng tre cuối làng, bầu trời chuyển dần sang màu tím nhạt. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt chiếu xuống mái nhà, cánh đồng và con đường làng quen thuộc. Không khí lúc này trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn sau một ngày nắng nóng.
Từ ngoài cánh đồng, các bác nông dân bắt đầu trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả. Những chú trâu chậm rãi bước theo sau chủ, thỉnh thoảng lại kêu lên vài tiếng “nghé ọ” quen thuộc. Tiếng nói cười của mọi người vang lên trên con đường làng khiến khung cảnh trở nên thật ấm áp.
Khi trời tối hẳn, những ngôi nhà trong làng bắt đầu sáng đèn. Ánh đèn vàng hắt ra từ các ô cửa sổ trông thật thân thuộc. Từ trong bếp của mỗi nhà, khói lam chiều bay lên nhẹ nhàng, mang theo mùi thơm của những bữa cơm tối đang được chuẩn bị.
Con đường làng lúc này không còn đông đúc như ban ngày nhưng vẫn rất vui. Trẻ em sau khi ăn cơm xong thường rủ nhau ra sân đình hoặc bãi đất trống để chơi đùa. Có bạn chơi đá cầu, có bạn chơi trốn tìm, tiếng cười nói vang lên rộn ràng khắp xóm.
Trên bầu trời đêm, những ngôi sao bắt đầu xuất hiện. Bầu trời đen thẫm được điểm xuyết bởi vô số vì sao lấp lánh trông giống như một tấm thảm nhung khổng lồ. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ thổi qua làm hàng tre trước nhà xào xạc.
Xa xa ngoài đồng, tiếng ếch nhái bắt đầu kêu râm ran. Tiếng côn trùng trong bụi cỏ hòa vào nhau tạo thành một bản nhạc quen thuộc của làng quê về đêm. Tất cả những âm thanh ấy tuy giản dị nhưng lại khiến khung cảnh trở nên thật sinh động.
Ngồi trước sân nhà, em ngước nhìn bầu trời đầy sao và cảm nhận làn gió mát thổi qua. Không gian lúc này thật yên bình và dễ chịu. Những lo toan, mệt mỏi dường như tan biến hết.
Buổi tối ở làng quê tuy giản dị nhưng lại mang một vẻ đẹp rất riêng mà khó nơi nào có được. Đó là vẻ đẹp của sự bình yên, của tình làng nghĩa xóm và của cuộc sống giản dị.
Em rất yêu quê hương của mình. Những buổi tối yên bình ở làng quê chắc chắn sẽ mãi là những kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về khung cảnh thân thương ấy.
Bài văn tả phong cảnh số 6: Buổi sáng trên dòng sông quê
Quê hương em có một dòng sông nhỏ hiền hòa chảy qua làng. Con sông ấy đã gắn bó với tuổi thơ của em từ những ngày còn bé. Đặc biệt, cảnh dòng sông vào buổi sáng sớm luôn để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.
Khi trời vừa tờ mờ sáng, em thường theo ông ra bờ sông đi dạo. Lúc ấy, không gian xung quanh còn rất yên tĩnh. Làn sương mỏng nhẹ nhàng bao phủ mặt sông, khiến dòng sông trông như đang chìm trong một chiếc khăn voan trắng mờ ảo.
Mặt nước sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời trong xanh và những hàng tre xanh rì ven bờ. Thỉnh thoảng, một chú cá nhỏ quẫy đuôi làm mặt nước gợn lên những vòng tròn lan rộng.
Hai bên bờ sông là những hàng cây xanh mát. Những cành cây nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước. Lá cây còn đọng những giọt sương sớm long lanh dưới ánh nắng ban mai. Khi gió nhẹ thổi qua, lá cây khẽ rung rinh như đang chào đón một ngày mới.
Phía chân trời, ông mặt trời bắt đầu nhô lên sau những rặng tre. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu xuống dòng sông khiến mặt nước lấp lánh như được rắc những hạt vàng nhỏ. Làn sương mỏng dần tan đi, để lộ ra dòng sông trong xanh và yên ả.
Buổi sáng trên dòng sông cũng bắt đầu trở nên nhộn nhịp hơn. Một vài chiếc thuyền nhỏ của các bác ngư dân đang nhẹ nhàng lướt trên mặt nước. Các bác chuẩn bị thả lưới để bắt cá cho một ngày làm việc mới. Tiếng mái chèo khua nước nghe thật đều đặn.
Trên bầu trời, từng đàn chim bay qua, vừa bay vừa hót líu lo. Tiếng chim hòa cùng tiếng nước chảy róc rách tạo thành một bản nhạc buổi sáng thật vui tai. Không khí trong lành và mát mẻ khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Ở bến sông, vài người dân trong làng đang ra giặt quần áo hoặc gánh nước về nhà. Họ vừa làm việc vừa trò chuyện vui vẻ. Tiếng cười nói vang lên làm cho khung cảnh buổi sáng thêm phần ấm áp.
Em đứng trên bờ sông, ngắm nhìn dòng nước lặng lẽ trôi và cảm nhận vẻ đẹp yên bình của quê hương. Con sông không chỉ mang lại nguồn nước cho cuộc sống mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ em.
Dòng sông quê vào buổi sáng sớm thật đẹp và thơ mộng. Mỗi khi ngắm nhìn khung cảnh ấy, em lại cảm thấy thêm yêu quê hương của mình. Em mong rằng dòng sông ấy sẽ mãi mãi trong xanh và hiền hòa như thế.
Bài văn tả phong cảnh số 7: Phong cảnh làng quê sau cơn mưa
Sau những ngày nắng nóng oi ả của mùa hè, một cơn mưa rào bất chợt đã làm cho cảnh vật quê em thay đổi hẳn. Khi cơn mưa vừa dứt, em chạy ra ngoài sân và ngắm nhìn khung cảnh làng quê sau mưa. Tất cả mọi thứ như được gột rửa sạch sẽ và trở nên tươi mới hơn.
Bầu trời sau cơn mưa trở nên trong xanh lạ thường. Những đám mây xám đã trôi đi, nhường chỗ cho những khoảng trời xanh rộng lớn. Ở phía xa, cầu vồng hiện lên với bảy sắc màu rực rỡ như một dải lụa mềm mại vắt ngang bầu trời.
Không khí lúc này vô cùng mát mẻ và dễ chịu. Gió nhẹ thổi qua mang theo mùi đất ẩm và hương thơm của cây cỏ. Em hít một hơi thật sâu và cảm thấy lòng mình thật thoải mái.
Những giọt nước mưa còn đọng lại trên lá cây. Dưới ánh nắng sau mưa, các giọt nước ấy lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, các giọt nước lại rơi xuống tí tách nghe thật vui tai.
Con đường làng sau mưa trở nên sạch sẽ hơn. Những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời và những hàng cây ven đường. Thỉnh thoảng, một chú chim nhỏ bay xuống uống nước rồi nhanh chóng bay lên cành cây gần đó.
Cánh đồng lúa phía xa trông càng xanh hơn sau trận mưa. Những cây lúa như được tiếp thêm sức sống, lá lúa vươn lên mạnh mẽ. Gió thổi nhẹ làm cả cánh đồng lúa gợn sóng xanh mát mắt.
Trong vườn nhà em, cây cối cũng trở nên tươi tốt hơn. Những bông hoa như hoa hồng, hoa cúc sau mưa càng rực rỡ hơn. Những cánh hoa mềm mại còn đọng nước trông thật đẹp.
Trên các cành cây, chim chóc bắt đầu bay ra sau khi trú mưa. Chúng hót líu lo như đang vui mừng vì cơn mưa đã qua. Tiếng chim hòa cùng tiếng gió tạo nên âm thanh rất vui tai.
Trẻ con trong xóm cũng bắt đầu chạy ra ngoài chơi. Có bạn nhảy qua những vũng nước nhỏ, có bạn chạy nhảy khắp nơi. Tiếng cười nói vang lên khiến khung cảnh làng quê thêm phần sinh động.
Nhìn cảnh vật sau cơn mưa, em cảm thấy thiên nhiên thật kỳ diệu. Chỉ sau một trận mưa ngắn ngủi, mọi thứ dường như trở nên tươi mới và tràn đầy sức sống.
Em rất thích ngắm nhìn phong cảnh quê hương sau những cơn mưa. Khung cảnh ấy không chỉ đẹp mà còn mang lại cảm giác trong lành và yên bình. Quê hương em thật giản dị nhưng vô cùng đáng yêu.
Bài văn tả phong cảnh số 8: Buổi sáng trên ngọn đồi
Quê em nằm gần một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cây xanh. Nơi đây không chỉ là nơi vui chơi của lũ trẻ trong làng mà còn là địa điểm để ngắm cảnh rất đẹp. Đặc biệt, phong cảnh trên ngọn đồi vào buổi sáng sớm luôn khiến em cảm thấy vô cùng thích thú.
Một buổi sáng cuối tuần, em cùng bố dậy thật sớm để leo lên ngọn đồi ngắm bình minh. Khi chúng em lên đến nơi, bầu trời vẫn còn hơi mờ vì lớp sương mỏng. Không khí trên đồi mát mẻ và trong lành hơn hẳn dưới làng.
Những ngọn cỏ xanh trên đồi còn đọng đầy sương sớm. Mỗi giọt sương nhỏ bé lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh trông như những hạt ngọc. Khi bước chân đi qua, cỏ khẽ rung lên làm những giọt sương rơi xuống lấp lánh.
Từ trên đỉnh đồi nhìn xuống, em có thể thấy cả ngôi làng nhỏ bé nằm yên bình phía dưới. Những mái nhà lợp ngói đỏ nằm xen giữa những vườn cây xanh mát. Xa hơn nữa là cánh đồng lúa trải dài mênh mông.
Phía chân trời, ông mặt trời bắt đầu nhô lên từ từ. Lúc đầu chỉ là một vệt sáng màu hồng nhạt, sau đó dần dần hiện ra một nửa quả cầu đỏ rực. Ánh nắng ban mai lan tỏa khắp nơi, làm cho cảnh vật trở nên rực rỡ hơn.
Khi ánh nắng chiếu xuống cánh đồng, cả cánh đồng lúa xanh mướt như được phủ một lớp ánh vàng óng. Những con đường nhỏ trong làng cũng sáng bừng lên. Khung cảnh lúc này thật đẹp và yên bình.
Gió trên đồi thổi nhẹ làm những tán cây rung rinh. Tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng chim hót líu lo tạo thành một bản nhạc buổi sáng thật vui tai. Từng đàn chim bay lượn trên bầu trời trong xanh như đang chào đón một ngày mới.
Ở dưới làng, mọi người cũng bắt đầu thức dậy. Từ xa, em có thể nhìn thấy khói bếp bay lên từ những mái nhà. Một vài người dân đã ra đồng làm việc từ sớm. Cuộc sống làng quê bắt đầu một ngày mới thật nhộn nhịp.
Đứng trên ngọn đồi cao, em cảm nhận được vẻ đẹp rộng lớn của thiên nhiên. Khung cảnh bình minh trên đồi khiến em cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhàng và thoải mái.
Em rất thích những buổi sáng được đứng trên đồi ngắm nhìn quê hương từ trên cao. Phong cảnh nơi đây vừa hùng vĩ vừa yên bình. Hình ảnh ngọn đồi và buổi bình minh rực rỡ ấy chắc chắn sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong lòng em.
Bài văn tả phong cảnh số 9: Con đường làng quê em
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp thân quen, nhưng gần gũi nhất với em vẫn là con đường làng nhỏ dẫn từ đầu xóm ra cánh đồng. Con đường ấy đã gắn bó với tuổi thơ của em qua biết bao kỉ niệm vui buồn.
Con đường làng không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho vài chiếc xe đạp và xe máy đi qua. Hai bên đường là những hàng tre xanh rì rào trong gió. Những thân tre cao vút, thẳng tắp, tỏa bóng mát xuống con đường nhỏ. Mỗi khi gió thổi qua, lá tre lại xào xạc như đang thì thầm trò chuyện.
Buổi sáng sớm, con đường làng trở nên nhộn nhịp. Khi mặt trời vừa lên, ánh nắng vàng dịu nhẹ chiếu xuống con đường. Những tia nắng xuyên qua tán lá tre tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất.
Nhiều người trong làng đi qua con đường này để ra đồng làm việc. Các bác nông dân gánh cuốc, gánh liềm vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Những chú trâu chậm rãi bước theo sau chủ. Tiếng bước chân, tiếng nói cười hòa cùng tiếng chim hót làm cho con đường làng buổi sáng thật sinh động.
Buổi trưa, con đường làng trở nên yên tĩnh hơn. Ánh nắng chiếu xuống làm mặt đường sáng lên. Thỉnh thoảng, vài chú bướm đủ màu sắc bay lượn trên những bụi hoa ven đường. Gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm của lúa từ cánh đồng gần đó.
Buổi chiều, con đường lại trở nên nhộn nhịp như buổi sáng. Trẻ em trong làng tan học về đi qua con đường này. Tiếng cười nói ríu rít vang lên khắp nơi. Một số bạn dừng lại chơi nhảy dây hoặc đá cầu dưới bóng tre mát.
Khi hoàng hôn buông xuống, con đường làng khoác lên mình vẻ đẹp dịu dàng. Ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả con đường và những hàng tre. Xa xa, các bác nông dân sau một ngày làm việc vất vả đang trở về nhà.
Buổi tối, con đường làng trở nên yên tĩnh hơn. Ánh đèn từ các ngôi nhà hai bên đường chiếu ra tạo nên những khoảng sáng ấm áp. Gió đêm thổi nhẹ làm lá tre xào xạc.
Con đường làng không chỉ là lối đi quen thuộc mà còn chứa đựng biết bao kỉ niệm của tuổi thơ em. Nơi đây em đã cùng bạn bè đi học, vui chơi và lớn lên từng ngày.
Em rất yêu con đường làng quê mình. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh con đường nhỏ với hàng tre xanh mát chắc chắn sẽ mãi in sâu trong trái tim em.
Bài văn tả phong cảnh số 10: Hoàng hôn trên cánh đồng quê
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp bình dị và thân quen. Trong đó, khung cảnh hoàng hôn trên cánh đồng là hình ảnh mà em yêu thích nhất. Mỗi buổi chiều khi mặt trời sắp lặn, cánh đồng quê lại khoác lên mình một vẻ đẹp thật yên bình và thơ mộng.
Chiều hôm ấy, sau khi làm xong bài tập, em cùng chị ra cánh đồng dạo chơi. Khi chúng em đến nơi, mặt trời đã bắt đầu hạ thấp dần xuống phía chân trời. Ánh nắng lúc này không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ, phủ lên khắp cánh đồng một màu vàng ấm áp.
Trước mắt em, cánh đồng lúa trải dài mênh mông như một tấm thảm xanh khổng lồ. Những bông lúa đã bắt đầu trĩu hạt, cúi đầu nặng trĩu. Khi gió chiều thổi qua, cả cánh đồng lúa lại rì rào như những làn sóng xanh đang nhấp nhô.
Phía xa xa, ông mặt trời giống như một quả cầu lửa đỏ rực đang từ từ lặn xuống sau rặng tre cuối làng. Ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả bầu trời. Những đám mây trắng trôi lững lờ trên cao cũng chuyển sang màu hồng và màu cam rất đẹp.
Ánh hoàng hôn chiếu xuống cánh đồng khiến khung cảnh trở nên lung linh hơn. Những bông lúa vàng óng ánh dưới ánh nắng chiều. Cả cánh đồng như được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng.
Trên cánh đồng, các bác nông dân đang thu dọn dụng cụ để chuẩn bị trở về nhà. Sau một ngày làm việc vất vả, ai cũng muốn nhanh chóng trở về sum họp với gia đình. Tiếng nói cười của mọi người vang lên khiến khung cảnh chiều quê thêm phần ấm áp.
Xa xa, những chú trâu đang thong thả gặm cỏ trên bờ ruộng. Thỉnh thoảng chúng lại ngẩng đầu lên nhìn xung quanh rồi tiếp tục ăn cỏ. Đàn cò trắng bay lượn trên bầu trời, đôi lúc sà xuống ruộng tìm thức ăn.
Gió chiều thổi nhẹ mang theo hương thơm dịu dàng của lúa chín. Không khí lúc này thật mát mẻ và dễ chịu. Em đứng giữa cánh đồng rộng lớn và cảm thấy lòng mình thật yên bình.
Khi mặt trời dần khuất hẳn sau rặng tre, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Cánh đồng trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng gió thổi và tiếng côn trùng bắt đầu kêu rả rích.
Ngắm nhìn cảnh hoàng hôn trên cánh đồng quê, em càng cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp giản dị nhưng vô cùng thân thương của quê hương mình. Những hình ảnh ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong kí ức tuổi thơ của em.
Em rất yêu quê hương của mình. Dù sau này lớn lên và đi đến nhiều nơi khác, em chắc chắn sẽ không bao giờ quên được khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp trên cánh đồng quê thân yêu.
Hãy đăng nhập để bình luận
Đăng nhập bằng facebook hoặc google để bình luận .




