Top 12 Bài văn tả cô giáo trong một tiết học (lớp 5) hay, điểm cao
Cô giáo luôn là người tận tụy truyền đạt kiến thức và dìu dắt học sinh trong từng tiết học. Hình ảnh cô giáo giảng bài trên lớp với giọng nói dịu dàng, cử chỉ...xem thêm ...
Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 1
Nếu cha mẹ là những người sinh thành, nuôi dưỡng và cho em nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời thì thầy cô chính là những người dẫn dắt em đến với kho tàng tri thức. Thầy cô dạy em từng con chữ, từng bài học làm người. Trong số những người thầy, người cô mà em từng được học, người để lại trong em nhiều tình cảm và ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô giáo Ngọc Anh – cô giáo đã dạy em từ những ngày đầu bước vào lớp Một.
Mỗi buổi sáng, khi tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ học bắt đầu, cô giáo lại bước vào lớp với nụ cười hiền hậu. Nụ cười của cô giống như làn gió mát khiến cả lớp trở nên vui vẻ và hào hứng. Cô Ngọc Anh có dáng người cao, thanh mảnh và nước da trắng hồng. Mái tóc dài của cô luôn được buộc gọn gàng phía sau. Hằng ngày, cô thường mặc những chiếc váy có màu sắc nhẹ nhàng, giản dị nhưng rất duyên dáng, khiến cô lúc nào cũng toát lên vẻ dịu dàng và gần gũi.
Cô là người rất tận tụy với công việc giảng dạy. Mỗi bài học, cô đều chuẩn bị rất chu đáo để chúng em dễ hiểu và hứng thú hơn. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm nên khi nghe cô giảng bài, chúng em luôn chăm chú lắng nghe. Những bạn học còn chậm hiểu, cô không bao giờ tỏ ra khó chịu mà luôn kiên nhẫn giảng lại từng chút một.
Em thích nhất là những giờ học Tiếng Việt do cô dạy. Trong một tiết Tập đọc, khi học bài “Sắc màu em yêu”, cô đã cho cả lớp nhắm mắt lại và tưởng tượng về màu sắc mà mình yêu thích. Cô hỏi chúng em màu sắc ấy gợi nhớ đến những cảnh vật nào trong cuộc sống. Nhờ cách dạy sinh động ấy mà cả lớp ai cũng hào hứng tham gia. Sau đó, cô nhẹ nhàng viết những dòng chữ tròn trịa, mềm mại lên bảng. Bàn tay cô đưa phấn lướt nhanh như một người họa sĩ đang vẽ nên bức tranh tri thức.
Trong lúc giảng bài, khuôn mặt cô luôn tươi tắn và ánh mắt tràn đầy sự trìu mến. Cô thường đặt ra những câu hỏi để chúng em suy nghĩ và thảo luận. Đôi khi, cô đưa bàn tay thon nhỏ lên vuốt mái tóc dài rồi kiên nhẫn chờ chúng em trả lời. Nếu chúng em gặp câu hỏi khó, cô lại nhẹ nhàng gợi ý để chúng em tự tìm ra đáp án. Đôi mắt hiền từ của cô lúc nào cũng ánh lên sự động viên và tin tưởng dành cho học sinh.
Mỗi khi say sưa giảng bài, trên trán cô lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ. Có những hạt bụi phấn bay lên rồi vương trên mái tóc của cô mà cô không hề để ý. Nhìn hình ảnh ấy, chúng em càng hiểu hơn sự vất vả và tận tâm của cô dành cho học trò. Vì vậy, cả lớp luôn cố gắng học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng cô.
Không chỉ dạy chúng em kiến thức, cô còn dạy chúng em cách cư xử và sống tốt với mọi người. Khi có bạn mắc lỗi hoặc quên làm bài tập, cô không la mắng mà nhẹ nhàng phân tích để chúng em hiểu và sửa sai. Trong các giờ học, cô còn tổ chức nhiều trò chơi và hoạt động thú vị khiến lớp học lúc nào cũng vui vẻ, sôi nổi. Nhờ vậy mà tình cảm giữa cô và trò ngày càng gắn bó, thân thiết.
Đối với chúng em, cô Ngọc Anh giống như người mẹ thứ hai luôn yêu thương và chăm sóc học sinh. Những bài giảng của cô không chỉ giúp chúng em mở rộng kiến thức mà còn nuôi dưỡng những ước mơ đẹp trong tâm hồn.
Dù sau này có rời xa mái trường và không còn được cô trực tiếp dạy dỗ, em vẫn sẽ luôn nhớ đến cô với tất cả sự kính trọng và biết ơn. Em tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ công dạy dỗ của cô. Và chính từ hình ảnh dịu dàng, tận tụy của cô mà em đã nuôi dưỡng trong mình một ước mơ: sau này lớn lên sẽ trở thành một cô giáo, giống như cô – người đã thắp sáng ước mơ trong trái tim em.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 2
“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương” – câu hát ấy trước đây em chỉ nghe qua mà chưa hiểu hết ý nghĩa. Nhưng kể từ khi được học cô Oanh, em mới thực sự cảm nhận được điều đó. Đối với em, cô không chỉ là người thầy mà còn giống như người mẹ thứ hai luôn ân cần dạy dỗ và chăm sóc chúng em tại mái trường tiểu học thân yêu. Cô đã dạy em từ năm lớp 3 cho đến nay, và những bài học của cô luôn in đậm trong tâm trí em. Trong đó, tiết học khiến em nhớ nhất là tiết học về bài “Nghĩa thầy trò”.
Hôm ấy, cô bước vào lớp trong tà áo dài màu vàng dịu dàng. Mái tóc đen dài được cô buộc gọn gàng phía sau khiến gương mặt cô càng thêm tươi tắn và rạng rỡ. Cô chào cả lớp bằng nụ cười hiền hậu quen thuộc. Ngay từ khi bắt đầu, không khí lớp học đã trở nên thật sôi nổi và đầy hứng thú.
Giọng nói của cô ngọt ngào và truyền cảm. Mỗi lời giảng của cô như cuốn chúng em vào thế giới của bài học. Đôi mắt cô luôn hướng xuống lớp, ánh lên sự quan tâm và khích lệ dành cho từng học sinh. Cô say sưa giảng bài đến nỗi trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi mà cô vẫn không hề để ý. Nhờ cách giảng rõ ràng, dễ hiểu, chúng em cảm nhận được cái hay, cái đẹp trong từng câu thơ, từng đoạn văn của bài học. Những lời cô giảng cứ nhẹ nhàng đi vào tâm trí em và đọng lại thật lâu.
Thỉnh thoảng, cô bước xuống cuối lớp để xem chúng em thảo luận nhóm và ghi bài. Đối với những bạn học còn yếu, cô luôn ân cần đến gần, nhẹ nhàng gợi ý và giúp đỡ. Cô thường đặt ra nhiều câu hỏi từ dễ đến khó để chúng em suy nghĩ và chủ động tìm ra câu trả lời. Nhờ vậy mà lớp học lúc nào cũng sôi nổi và hào hứng.
Để giờ học thêm thú vị, cô còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện nhỏ nhưng rất ý nghĩa. Giọng kể của cô lúc trầm lúc bổng khiến ai cũng chăm chú lắng nghe. Có lần, bạn Hưng nghe cô kể chuyện say mê đến mức há hốc miệng mà không hề hay biết, khiến cả lớp bật cười vui vẻ. Không khí lớp học trở nên thật ấm áp và thân thiện.
Cuối giờ học, cô dành vài phút kể cho chúng em nghe về người thầy đã từng dạy cô ngày trước. Khi kể, ánh mắt cô bỗng trở nên xúc động. Lúc ấy, cả lớp im lặng lắng nghe, ai cũng cảm nhận được tình cảm sâu sắc mà cô dành cho thầy của mình. Qua câu chuyện ấy, em hiểu thêm về ý nghĩa thiêng liêng của tình thầy trò.
Tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, nhưng trong lòng mỗi chúng em vẫn còn đọng lại nhiều cảm xúc bồi hồi. Đó thật sự là một giờ học ý nghĩa và đáng nhớ.
Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo Oanh. Cô không chỉ dạy em những kiến thức trong sách vở mà còn dạy em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống. Mai này dù có đi đâu, em cũng sẽ luôn nhớ đến cô – người mẹ thứ hai đã tận tụy dìu dắt em trên con đường học tập.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 3
Cô giáo chủ nhiệm lớp con là giáo viên giỏi của trường. Cô của con dạy tiết nào cũng đều rất hay. Nhưng con cá ấn tượng nhất khi cô dạy tiết kể chuyện Người đi săn và con nai. Cho đến bây giờ con vẫn như thấy hình ảnh cô đang giảng bài trước mắt con.
Hôm đó, cô giáo con mặc bộ quần áo dài màu xanh nước biển. Tóc cô cột cao sau gáy. Mỗi bước cô đi, tóc cô lại đưa đưa theo nhịp bước. Cả lớp ngước mắt nhìn theo mỗi bước cô đi. Cô bắt đầu câu chuyện bằng giọng trầm trầm: “Có một người thợ săn…” Khi kể đến đoạn dòng suối khuyên người đi săn không nên bắn nai vì nai hay đến soi gương xuống mặt suối, giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng có sức thuyết phục. Kể đến đoạn cây trám hỏi người thợ săn đi đâu và người thợ săn trả lời đi săn nai vì thịt nai ngon lắm, giọng cô lúc đó thể hiện sự tức giận.
Đặc biệt khi kể đoạn người thợ săn say sưa ngắm vẻ đẹp của chú nai dưới ánh trăng, cô giáo nhìn xa, mơ màng như cỗ đang ngắm chú nai thật dưới ánh trăng trong rừng. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp làm cả lớp dỏng tai lên nghe còn mắt thì chăm chú nhìn về phía mắt cô nhìn. Giọng cô thoải mái, hả hê khi kể đến đoạn con nai chạy biến vào rừng còn người đi săn trở về không. Khi đó, nét mặt, ánh mắt, động tác của cô làm cho cả lớp cũng thấy thoải mái, vui vẻ hơn khi con nai thoát nạn. Cuối tiết học, cô ân cần nhắc nhở chúng con hãy yêu quý và bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ các loài vật quý. Đừng phá huỷ vẻ đẹp của thiên nhiên.
Giọng nói, ánh mắt, nét mặt của cô đã để lại ấn tượng sâu sắc trong con. Con không bao giờ quên được tiết học, quên được dáng vẻ của cô, quên được bài học bổ ích mà cô đã dạy con trong tiết kể chuyện hôm ấy.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 4
Cô giáo của em là giáo viên dạy giỏi nhiều năm liền. Cô thường dạy minh hoạ cho các giáo viên trường bạn dự giờ. Cô dạy các môn đều rất hay nhưng với em, tiết học cô dạy mà em nhớ nhất là tiết Lịch sử hồi đầu năm học, bài đầu tiên của chương trình Lịch sử lớp Năm, bài “Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định”.
Cô giáo của em hơi đứng tuổi, áng chừng cô đã ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi. Dáng cô dong dỏng cao và hơi gầy. Cô có bờ vai tròn nhỏ nhắn xinh xinh và cái eo “thắt đáy lưng ong” nên cô mặc áo dài rất đẹp. Khuôn mặt trái xoan của cô tươi tắn nhờ bờ môi hồng thắm tự nhiên. Với đôi mắt bồ câu to và sáng, long lanh tia nhìn ấm áp, trông cô thật dịu hiền.
Hôm ấy là thứ hai. Cô mặc áo dài màu thiên thanh vẽ hoa hồng trắng rất đẹp. Tóc cô kẹp gọn gàng trong cái kẹp nơ màu xám bạc.
Sau giờ ra chơi là tiết Lịch sử. Cô ghi tên môn học lên bảng rồi hỏi chúng em: “Các em đã đọc bài nào trong sách Lịch sử chưa?”. Chúng em đồng thanh đáp: “Thưa cô chưa ạ. ”. Cô cười nhẹ:
- Vậy thì hôm nay cô dạy các em tiết đầu tiên của chương trình Lịch sử lớp Năm, Bài học về một vị quan triều Nguyễn trở thành người chỉ huy cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp: Bình Tây Đại Nguyên Soái Trương Định.
Cô kể câu chuyện lịch sử về tướng quân Trương Định. Giọng cô to, dõng dạc rõ ràng đưa chúng em đến thăm ba tỉnh miền Đông Nam kì lúc các tỉnh này bị thực dân Pháp chiếm. Bằng lời kể truyền cảm, sôi nổi, cô giáo em vẽ lại bối cảnh đấu tranh chống thực dân Pháp của nhân dân các tỉnh Nam kì do tướng quân Trương Định làm chỉ huy lực lượng khởi nghĩa. Chúng em như trông thấy quang cảnh hào hùng, hừng hực ý chí chiến đấu của nghĩa quân khi suy tôn tướng quân Trương Định lên làm nguyên soái. Chúng em cảm nhận được trái tim và ý chí của tướng quân trước lệnh vua và ý dân. Lớp học im phăng phắc. Dường như cả thảy chúng em đều nín thở để theo dõi lời kể của cô giáo.
Cô giáo em đưa mắt nhìn khắp lớp, đôi má hồng lên vì xúc động. Mắt cô sáng long lanh như say sưa, để hết tâm hồn vào lời giảng. Cô vẽ lại buổi lễ nghĩa quân tôn tướng quân Trương Định là Bình Tây Đại Nguyên Soái bằng lời giảng nhiệt huyết, rành mạch, dễ hiểu. Kết thúc chuyện kể cô đặt câu hỏi cho chúng em kể lại. Khuôn mặt cô giáo em trở nên dí dỏm, khích lệ. Đôi mắt cô lấp lánh vẻ hóm hỉnh của nụ cười động viên học sinh. Cô gọi chúng em đọc ghi nhớ của bài rồi hỏi: “Em nào có thể kể lại câu chuyện và thuộc phần ghi nhớ ngay tại lớp?”. Một vài cánh tay học sinh đưa lên. Cô mời bạn Sang kể lại câu chuyện, sau đó cho chúng em ghi bài. Tiết học đầy xúc cảm của môn Lịch sử kết thúc trong không khí vui vẻ, sôi nổi của lớp học.
Lịch sử là một trong những môn học mà em yêu thích. Cô em vẫn dạy chúng em: “Là người Việt, chúng ta phải nắm vững lịch sử nước Việt Nam. Không thể tha thứ cho một học sinh Việt Nam không biết gì về lịch sử hiển hách của dân tộc. ”. Cô giáo đã dạy cho em không chỉ bằng chuyên môn sư phạm mà còn bằng tình yêu đất nước nồng này, bằng lòng tự hào của một công dân nước Việt.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 5
Những năm em học ở bậc Tiểu học có rất nhiều giờ học đáng nhớ nhưng em không bao giờ quên giờ học cách đây một tháng. Giờ học ấy cô giáo đã để lại trong lòng em tình cảm khó quên.
Hôm ấy, cô giáo em mặc chiếc áo dài màu vàng rất đẹp. Mái tóc đen dài được buộc gọn trên đỉnh đầu, nhìn cô rất tươi tắn. Cô chào cả lớp bằng một nụ cười rạng rỡ. Giờ học bắt đầu. Bài giảng của cô hôm ấy diễn ra rất sôi nổi. Giọng nói cô ngọt ngào, truyền cảm. Đôi mắt cô lúc nào cũng nhìn thẳng xuống lớp. Đôi mắt ấy luôn thể hiện sự cổ vũ, động viên chúng em. Cô giảng bài say sưa đến nỗi trên khuôn mặt hiền từ đã lấm tấm mồ hôi mà cô vẫn không để ý. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Qua lời giảng ấy, em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của mỗi bài thơ, bài văn. Những lời cô giảng em khắc sâu vào tâm trí không bao giờ quên.
Thỉnh thoảng, cô đi lại xuống cuối lớp, xem học sinh thảo luận nhóm, xem chúng em ghi bài. Cô đến bên những bạn học yếu để gợi ý, giúp đỡ. Cô luôn đặt ra những câu hỏi từ dễ đến khó để kích thích sự chủ động sáng tạo của chúng em. Cô lúc nào cũng gần gũi với học sinh, lắng nghe ý kiến của các bạn. Giữa giờ học căng thẳng, cô kể cho chúng em nghe những mẩu chuyện rất bổ ích. Cô kể chuyện rất hấp dẫn. Bạn Hưng nghe cô kể cứ há miệng ra nghe mà không hề hay biết. Nhìn bạn, cả lớp cười ồ lên thật là vui. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi. Tiết học kết thúc, nét mặt của các bạn trong lớp và cô giáo rạng rỡ niềm vui.
Em rất yêu quý và kính trọng cô giáo của mình. Em thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để trở thành người có ích cho đất nước như cô đã từng dạy chúng em.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 6
Sau giờ chào cờ đầu tuần, chúng tôi trở về lớp học. Cô giáo chủ nhiệm của lớp 5A chúng tôi đã có mặt từ lúc nào. Cô mỉm cười đáp lời chào của chúng tôi rồi ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống. Tiết học bắt đầu.
Như thường lệ, cô nhìn khắp lớp một lượt kiểm tra xem bạn nào vắng mặt. “Chúng ta bắt đầu tiết Tập đọc nhé!” Nói xong, cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, giở sổ ra gọi các bạn lên trả bài. Hôm nay, bạn nào cũng thuộc bài, cô mỉm hài lòng nét mặt rạng rỡ hẳn lên. Kì thực cô đã gần ba mươi và đã có hai em nhỏ: một em học lớp Hai và một em học lớp Mẫu giáo. Cô nhận xét và biểu dương tinh thần học tập ở nhà của chúng tôi rồi chuyển sang bài mới. Bài “Mùa hoa bưởi” một bài thơ được sáng tác theo thể thơ tự do, phù hợp với cách diễn tả tình cảm khoáng đạt và sâu lắng. Lớp tôi, ai cũng thích cô đọc thơ. Chao ôi! Giọng đọc của cô mới ngọt ngào, truyền cảm làm sao! Tôi ngồi khoanh tay, mắt chăm chú nhìn cô, cô nuốt lấy từng từ, từng chữ, từng câu thơ mượt mà.
Giọng cô lúc trầm lúc, lúc bổng tha thiết như âm điệu dân ca xứ Nghệ. Đọc xong, cô yêu cầu một bạn đọc lại. Sau đó, cô tiếp tục giảng bài. Cô giảng cặn kẽ từng ý thơ, lời thơ, nhịp điệu, từ ngữ, hình ảnh, âm thanh… Cô cho chúng tôi biết sông Ngàn Phố ở nơi nào trên bản đồ, rồi cho xem tranh vẽ cảnh vườn bưởi, dòng sông Ngàn Phố với những chuyến đò đầy ắp bưởi xuôi ngược. Cô vừa giảng, vừa ghi bảng những ý chính của bài. Cái dáng cao cao, thon thả được bó gọn trong chiếc áo dài màu thanh thiên di chuyển thật nhẹ nhàng, khi thì trước mặt chúng tôi, khi thì trên bục giảng. Bàn tay cô chậm rãi từng nét, từng dòng đều tắp hiện dần lên trên tấm bảng đen thật rõ ràng. Mỗi khi gọi bạn nào lên trả lời câu hỏi, cô nhìn bạn, ánh mắt thật dịu dàng pha lẫn sự khuyến khích động viên. Cuối tiết học, bạn nào cũng đọc thật diễn cảm bài thơ và dường như ai cũng gần thuộc lòng. Cô nở một nụ cười rạng rỡ rồi nhận xét tiết học hôm nay, tuyên dương những bạn học nghiêm túc, phát biểu sôi nổi, đồng thời cô cũng nhắc nhở thêm một số bạn chưa đóng góp ý xây dựng bài hoặc còn chưa nghiêm túc, chưa tập trung, hay nhìn ra ngoài.
Cô chủ nhiệm của mình hết lòng thương yêu học sinh. Lúc nào cô cùng mong chúng mình học tốt. Cô thường nói: “Mỗi tiết học là một bài học quý cả về kiến thức, kĩ năng và đạo lí làm người.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 7
Công cha, áo mẹ, chữ thầy. Gắng công mà học có ngày thành danh. Từ xưa tới nay, câu ca dao này vẫn được truyền từ đời này sang đời khác, nghề giáo đã vận dụng câu ca dao này vào bài giảng. Ở trường em đang học cũng thế. Trong các thầy cô giáo đã dạy em thì cô Kiều là người mà em yêu mến nhất. Mỗi tiết học đều vang lên giọng nói âu yếm của cô: “Có em nào chưa hiểu bài không” ? Câu nói đó thật ấm áp biết dường nào.
Cô Kiều năm nay 40 tuổi. Thân hình khá cân đối với tà áo dài cô thường mặc mỗi khi đến lớp. Nhờ mang đôi giày cao gót màu đen bóng nên trông cô cao hơn, bắt mắt hơn. Mái tóc cô dài, đen mượt và luôn được buộc cao gọn gàng. Khuôn mặt hình trái xoan, nổ bật với làn da trắng. Mặc dù không cần phấn son nhưng mặt cô vẫn xinh đẹp và hiền hậu lạ thường. Đó là khuôn mặt hiền từ và được pha lẫn nét khôi hài . Vầng trán hơi cao để lộ sự thông minh với khí chất của một người giáo đã luôn khiến chúng em yêu thương và khâm phục hơn . Đôi mắt sáng thường thay đổi trông như một nhà ảo thuật . Khi vui đôi mắt ấy thường ánh lên những tia sáng hạnh phúc khi chúng em được điểm cao.
Khi bạn nào không tập trung học thì nó trở nên nghiêm nghị thật khó tả. Co chỉ nhìn thôi cũng đủ để cả lớp im lặng một cách nặng nề. Giọng nói lúc trầm, lúc bổng, lúc nhanh, lúc chậm của cô đã cuốn hút chúng em vào thế giới kiến thức của cô- một thế giới vẫn còn nhiều bí ẩn đang chờ đợi chúng em khám phá. Cô rất hay cười, nụ cười tươi tắn và rạng rỡ như hoa. Cô nhìn càng cuốn hút hơn bởi hàm răng đều như những hạt bắp và trắng như muối biển. Cô rất thân thiện với học sinh. Cô luôn công bằng giữa bạn giỏi và bạn yếu. Cô giảng dạy rất tận tình và chu đáo. Những phần nào khó, cô thường gợi mở những câu hỏi nhỏ giúp chúng em phát biểu và tìm hiểu bài một cách dễ dàng hơn. Cô hướng dẫn cho chúng em viết từng nét chữ. Mỗi khi cô kể chuyện hay đọc thơ, chúng em đều chăm chú lắng nghe. Cô luôn hết lòng giúp đỡ các thầy cô đồng nghiệp cùng dạy tốt. Cô là một giáo viên gương mẫu nên được tất cả học sinh chúng em yêu mến. Chúng em cũng rất vui khi học với cô. Học với cô thật thích biết bao.
Em rất yêu quý cô Kiều. Mặc dù giờ đây không còn học với cô nữa nhưng em luôn kính trọng và biết ơn cô. Em sẽ ghi nhớ lời cô dạy và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cô.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 8
Mỗi ngày đến trường em đều được học với cô Lan, cô giáo chủ nhiệm của em. Mỗi bài dạy cô đều giảng rất hay, em yêu thích những tiết học của cô lắm. Tiết dạy của cô mà em ấn tượng nhất là khi cô dạy bài tập đọc "Sắc màu em yêu".
Hôm đó là sáng thứ hai, cô đến lớp thật sớm, cô mang một chiếc áo dài xinh xắn có in hình hoa sen cách điệu. Mái tóc cô mượt mà màu hạt dẻ, buông xõa ngang lưng. Cô đi đôi giày cao gót màu hồng, trông cô thật duyên dáng và đầy nữ tính. Chúng em đứng dậy chào cô rồi ngồi xuống lấy sách vở ra học bài. Cô bắt đầu bước lên bảng ghi những dòng chữ đầu tiên, những nét chữ mềm mại lần lượt được viết ra. Cô giới thiệu bài trong giọng nói đầy ấm áp: "Sắc màu làm nên vẻ đẹp của cuộc sống, mỗi sắc màu mang một ý nghĩa riêng, hôm nay cô và trò chúng ta sẽ cùng học bài thơ "Sắc màu em yêu" để cùng khám phá nhé". Rồi cô hướng dẫn cách đọc bài, cô đọc mẫu lần đầu cho lũ học sinh chúng em nghe. Chúng em ai nấy đều say mê trong giọng đọc đầy ngọt ngào, sâu lắng và truyền cảm của cô. Sau đó, cô gọi một vài bạn lên đọc lại, cô chỉnh sửa từng lỗi đọc của các bạn sao cho phù hợp nhất.
Bước vào phần tìm hiểu bài, cô đặt những câu hỏi nhỏ để chúng em trả lời. Sau mỗi câu trả lời cô đều nhận xét và giảng lại cho chúng em từng ý, từng lời trong bài thơ. Màu xanh của ruộng đồng quê hương trù phú, của biển quê hương và bầu trời xanh mát, màu đỏ của lá cờ Tổ quốc, của máu chảy trong tim và của màu khăn quàng đỏ, màu đỏ là màu của sự sống bất diệt... Trước khi kết thúc bài học, cô tổ chức một trò chơi nhỏ để tổng kết lại bài, trò chơi diễn ra thật thú vị trong sự hứng khởi của chúng em. Tiết học kết thúc trong sự thoải mái, sau bài học em học được nhiều điều bổ ích, em biết yêu hơn những điều bình dị xung quanh mình, biết yêu thêm quê hương, đất nước của mình.
Cô Lan là vậy, luôn mang đến cho chúng em những giờ học đầy hấp dẫn và thú vị. Em sẽ cố gắng học thật chăm, siêng năng phát biểu trong các giờ học để cô vui lòng hơn.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 9
Cô giáo đã dạy em trong nhiều tiết học. Nhưng hình ảnh cô trong tiết Tập Đọc "Hạt gạo làng ta” làm em nhớ mãi.
Hôm ấy, cô bước vào lớp trong tà áo dài màu xanh điểm những hoa văn làm nổi bật lên vóc dáng cao ráo thon thả của cô. Mái tóc hơi xoăn, dài ngang lưng luôn được cột cao gọn gàng để lộ khuôn mặt trái xoan cùng với nước da trắng hồng. Dưới hàng lông mi cong và dài là đôi mắt cô sáng long lanh màu hạt dẻ.
Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và bắt đầu kiểm tra bài cũ. Ngón tay gầy gầy, xương xương lật nhẹ trang sổ. Cô gọi bạn Quỳnh, Trí, Ly lên đọc bài. Các bạn đọc to, rõ ràng làm nét mặt cô rạng rỡ hẳn lên. Cô nở một nụ cười tươi tắn để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp. Sau đó cô nhẹ nhàng đứng dậy giới thiệu bài mới, bàn tay thoăn thoắt lướt trên mặt bảng để lại dòng chữ ”Hạt gạo làng ta - Trần Đăng Khoa. "Em rất thích lúc cô luyện đọc cho chúng em nghe. Có lúc cô phát âm thật chuẩn, miệng tròn như chữ "O". Có bạn nào đọc sai cô bắt đọc đi đọc lại nhiều lần đến khi nào đọc đúng mới thôi. Rồi cô đọc mẫu cho chúng em nghe. Giọng cô sang sảng vang lên:
”Hạt gạo làng ta
Có vị phù sa
Của sông Kinh Thầy”
Chao ôi! Giọng cô truyền cảm làm sao. Lúc trầm, lúc bổng, lúc tha thiết, lúc ngọt ngào. Bàn tay viết trên mặt bàng những từ ngữ , những hình ảnh nổi bật giúp em khắc sâu kiến thức. Để cho tiết học thêm phần sội nổi, cô cho chùng em thảo luận nhóm, lúc thì nhóm đôi, lúc thì nhóm bàn. Mỗi lần như thế, cô thường hay đi xuống kiểm tra hoặc giải thích cho chúng em hiểu. Cứ thế cô di chuyển nãy thì trên bục giảng, giở thì trước mặt chúng em. Qua phần giảng bài của cô, cô giúp chúng em hiểu hạt gạo rất quý. Nó được làm từ mồ hôi công sức của các cô bác nông dân. Cứ thế tiếp tục cứ thế trôi đi. Cuối cùng cô cho chúng em thi đọc diễn cảm. Các bạn đọc hay quá. Cô nở một nụ cười sung sướng.
Em rất yêu và kính trọng cô. Mỗi tiết học trôi đi là bao nhiêu công sức của cô. Em hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cô.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 10
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có một người phụ nữ để yêu thương, để nhớ về mỗi khi có dịp lễ tết. Nhân ngày Lễ 8 tháng 3, người mà em nhớ đến là cô Nhung.
Cô Nhung là giáo viên chủ nhiệm của em khi học lớp Một dưới mái trường Tiểu học Long Biên. Nguyễn Thị Nhung là tên cô - cái tên giản dị mang tên một loài hoa hồng. Cô có vóc dáng hơi mập, tầm thước. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô làm xoăn, ôm trọn khuôn mặt. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng, đều tăm tắp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.
Cô Nhung là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề. Trong suốt hai mươi năm đứng trên bục giảng, cô Nhung rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Bằng chứng là cô Nhung đã đến tận nhà các bạn nghèo để tặng quà, làm ba mẹ các bạn rất cảm động. Có lần bạn Trung Nghĩa bị ốm phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: "Cô Nhung đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.". Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Nhung là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sẵn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô.
Những ngày đầu bước chân vào lớp 1, tôi rụt rè lắm, cứ bám theo cô suốt. Cô biết tôi viết chậm vì tôi chưa thuộc bảng chữ cái, kể cả môn toán những phép cộng trừ đơn giản nhưng do làm ẩu nên tôi hay sai. Từ khi được cô chỉ bảo nhiệt tình, tôi đã viết đẹp hơn, nhanh hơn, điểm toán của tôi cũng được cải thiện, không để sai những phép toán không đáng nữa. Điểm thi môn Toán và Tiếng Việt cuối năm của tôi đều đạt 10 điểm. Tôi cảm ơn cô vì đã giúp đỡ tôi và các bạn học tốt hơn. Đó mãi là kỉ niệm tôi sẽ khắc ghi đến suốt cuộc đời.
Tôi rất yêu quý cô Nhung, thật may mắn vì tôi được làm học sinh của cô. Cô luôn là cô giáo xinh đẹp, tốt bụng, giỏi giang trong lòng tôi. Tôi luôn tự hứa với lòng sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan, trở thành một học sinh gương mẫu, tiêu biểu để cô vui lòng và tự hào về tôi.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 11
Ngày nay có rất nhiều thầy cô giáo dạy môn Âm nhạc không còn trực tiếp kẻ khuông nhạc bằng phấn lên bảng nữa mà trình chiếu cho nhanh. Thế nhưng khi được học cô Lan, cô lại cặm cụi vẽ từng đường kẻ, và tiết dạy đáng nhớ nhất của cô là dạy bài hát “Quốc ca”.
Cô Lan là một cô giáo trẻ, mới ra trường, ở cô có một nét trẻ trung, năng động và đầy nhiệt huyết. Dù tiết học của cô thường từ tiết 3 trở đi nhưng hôm nào cũng thấy cô đến trường thật sớm. Hôm ấy đến tiết học Âm nhạc của lớp em, chúng em di chuyển đến phòng học nhạc nơi có đàn và hệ thống cửa cách âm. Cô Lan đã chờ sẵn chúng em ở trong đó, hôm nay cô mặc chiếc áo thật đặc biệt, chiếc áo cờ đỏ sao vàng. Cô cười tươi rạng rỡ đón chúng em vào lớp, chờ chúng em ổn định chỗ ngồi, cô giới thiệu về bài hát ngày hôm nay chúng em được học, đó là bài “Quốc ca”.
Cả lớp chúng em ngồi im trật tự lắng nghe từng câu chuyện, lời kể về sự ra đời của bài hát này. Cô giảng bài thật say sưa, là cô giáo dạy hát nhưng ngay lúc đấy em cảm thấy cô giống như một giáo viên dạy lịch sử. Bởi cô am hiểu sâu rộng, biết những kiến thức lịch sử rất rõ ràng và chính xác. Khi cô hát bài hát này, giọng hát của cô đầy nội lực và sự tự hào. Từng câu hát ngân vang trầm bổng, luyến láy như chính chúng em đang đứng trước buổi thượng cờ, chào cờ trang trọng, uy nghiêm.
Bài hôm học bài hát “Quốc ca” của cô Lan, giờ chào cờ nào lớp chúng em cũng hát to và rõ ràng nhất. Còn em luôn hát trong cảm xúc lâng lâng, tự hào và đầy hãnh diện khi được là một người Việt Nam.

Bài văn tả cô giáo trong một tiết học - mẫu 12
“Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này”
Câu thơ trầm bổng vang lên gợi nhớ cho em bao kỉ niệm về mái trường mến yêu, về những người thầy, cô đã dìu dắt em từng ngày. Em nhớ về những giờ học, đặc biệt là giờ học toán đầy thú vị của cô Thanh Tâm – cô giáo mà em vô cùng yêu quý.
Tiếng trống giòn giã vang lên báo hiệu buổi học bắt đầu. Chúng em xếp hàng ngay ngắn đi vào lớp học. Chỉ vài phút sau, cô Thanh Tâm nhanh chóng xuất hiện ở cửa lớp. Thân hình mảnh mai, thon thả của cô duyên dáng trong chiếc áo dài màu xanh da trời. Cô cầm chiếc cặp màu đen bóng và thước kẻ, compa theo, chờ chúng em chào xong thì đặt gọn trên mặt bàn. Cả lớp ai cũng tò mò nhìn những chiếc thước to, đủ hình dáng. Cô gật nhẹ đầu rồi cầm phấn, dòng chữ mềm mại “Chương III: Hình học” dần hiện ra trên bảng đen. Đó là bài học giới thiệu chung về các hình trong chương thứ ba của sách giáo khoa toán lớp 5 tập 2.
Trước khi vào bài học chính, cô nhẹ nhàng đi xung quanh lớp học, tà áo dài bay bay theo nhịp chân cô. Khuôn mặt trái xoan thanh tú sáng ngời với ánh mắt trong veo, dịu dàng nhìn từng gương mặt thơ ngây đang chăm chú nhìn cô. Nước da trắng ngần của cô càng tôn thêm đôi môi mỏng xinh đẹp. Dù đã gần ba mươi tuổi nhưng trong cô vẫn giống như người thiếu nữ mười chín, hai mươi. Mái tóc dài của cô được kẹp lại gọn gàng mà không kém phần nữ tính phía sau lưng. Cô đưa hai tay theo tiếng cộp cộp rất khẽ phát ra từ đế đôi dày cao gót. Giọng nói ôn hòa, truyền cảm vang lên khắp lớp học. Cô hỏi chúng em về những hình dạng đồ vật khác nhau trong cuộc sống: “Các con rất tò mò tại sao đồ vật này được gọi là hộp, đồ vật kia lại gọi là khối đúng không? Trong cuộc sống, mỗi loại đồ vật lại có hình dáng khác nhau, muôn hình muôn vẻ, nhưng thực ra chúng chỉ được tạo bởi những hình cơ bản thôi. Hôm nay, chúng mình cùng khám phá và thử vẽ những hình đó nha.”
Nghe lời dẫn dắt của cô, đứa nào cũng như bị một lực hấp dẫn lôi kéo, gật đầu như trống bỏi. Đôi tay đẹp như búp măng của cô cầm lấy compa, thước kẻ, khéo léo vẽ hình tròn, tròn vành vạnh như ông Trăng đêm rằm Trung Thu, vẽ hình vuông của bánh chưng xanh, hình chữ nhật giống bảng đen, hình tam giác, hình thoi,... Vẽ đến đâu cô lại giảng về hình đó, lấy ví dụ những hình ảnh trong thực tế. Bảng đen dần kín các hình vẽ, trong tầm mắt chúng em là một thế giới đầy hình khối, mới lạ và thú vị. Cô còn giảng cả cách tính diện tích các hình vì chúng có hình dáng chung nhưng diện tích khác nhau. Có bạn còn đem hết đồ dùng trong cặp sách ra, tỉ mỉ đo rồi học cô tính toán. Khi tính ra các con số khác nhau, chúng em cảm thấy thật kì diệu. Đặc biệt là cô hướng dẫn cả lớp cách vẽ, đến chỗ từng bạn để chỉ dẫn, sửa sai. Cô cầm đôi tay nhỏ bé của em, dạy em khoanh compa để có được hình tròn như ông mặt trời đang tỏa nắng ngoài sân.
Ánh nắng buổi sáng nhảy nhót ngoài cửa sổ, chiếu lên chiếc compa sắt cô cầm, phản chiếu vào đôi mắt cô, đẹp như ánh lửa tí tách. Giờ học toán sôi nổi hẳn lên, chúng em cứ mong thời gian lâu hơn để được cô dạy vẽ thêm nhiều hình, nhiều khối. Cô trò mải mê hòa mình vào những hình vẽ, cảnh tượng đẹp và vui vẻ vô cùng.
Thời gian trôi qua, chúng em có nhiều giờ toán hơn, nhưng hình ảnh cô vào giờ toán hôm ấy vẫn để lại cho em ấn tượng khó quên nhất. Em càng yêu quý và trân trọng công lao của cô, tâm huyết của những người lái đò thầm lặng.

Hãy đăng nhập để bình luận
Đăng nhập bằng facebook hoặc google để bình luận .




