Top 10 Bài văn tả mẹ đang làm việc (lớp 5) hay, điểm cao
Mẹ luôn là người chăm sóc, yêu thương và dành nhiều công sức cho gia đình mỗi ngày. Hình ảnh mẹ miệt mài làm việc như nấu ăn, dọn dẹp hay chăm sóc con cái...xem thêm ...
Bài văn tả mẹ đang làm việc số 1
Nếu có ai hỏi em yêu ai nhất trên đời này, em sẽ không ngần ngại trả lời rằng đó chính là mẹ. Mẹ là người đã sinh ra em, nuôi nấng em khôn lớn từng ngày. Từ khi em còn bé, mẹ đã dạy em biết ăn, biết mặc, biết chào hỏi lễ phép và biết yêu thương mọi người xung quanh. Đối với em, mẹ không chỉ là người thân mà còn là người luôn âm thầm hi sinh vì gia đình.
Hôm nay là ngày chủ nhật. Sau một tuần làm việc vất vả, mẹ lại vào bếp chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Em biết mẹ sẽ rất bận nên liền chạy đến xin giúp mẹ vài việc nhỏ. Không khí trong căn bếp nhỏ bỗng trở nên thật ấm áp.
Mẹ em năm nay đã bốn mươi tuổi, nhưng trông mẹ vẫn còn rất trẻ. Mẹ không cao lắm nhưng dáng người cân đối và nhanh nhẹn. Khi đi làm, mẹ thường mặc những bộ quần áo gọn gàng, lịch sự. Còn khi ở nhà, mẹ chọn những bộ đồ thun giản dị để tiện làm việc nhà. Dù mặc trang phục nào thì mẹ cũng trông rất hiền hậu và gần gũi.
Sau khi đi chợ về, mẹ bước vào nhà với chiếc giỏ đầy thức ăn. Khuôn mặt trái xoan của mẹ lấm tấm những giọt mồ hôi vì nắng nóng. Nhưng trong mắt em, mẹ lúc nào cũng đẹp. Đôi mắt hai mí đen láy của mẹ tuy đã xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ và quầng thâm vì những đêm thức khuya lo cho gia đình, nhưng ánh mắt ấy vẫn luôn dịu dàng và tràn đầy yêu thương. Đôi mắt ấy đã dõi theo từng bước trưởng thành của em, lúc vui cũng như lúc buồn.
Dù có vẻ hơi mệt sau buổi chợ, mẹ vẫn nở nụ cười hiền hậu. Đôi môi hồng ấm áp ấy đã từng ru em ngủ bằng những câu chuyện cổ tích, bằng những lời hát ru dịu dàng. Chính đôi môi ấy cũng dạy em biết phân biệt điều hay lẽ phải.
Mẹ bắt đầu chuẩn bị bữa ăn. Mẹ đặt giỏ đồ xuống, lấy từng loại thực phẩm ra rồi rửa sạch sẽ. Mẹ bảo em vo gạo để nấu cơm. Em cẩn thận vo gạo thật kỹ rồi đặt nồi vào nồi cơm điện. Trong lúc đó, mẹ nhanh nhẹn cắt từng miếng thịt, rửa rau và chuẩn bị các món ăn. Em ngồi bên cạnh giúp mẹ nhặt rau, bỏ những chiếc lá úa hay sâu. Bàn tay của mẹ tuy gầy nhưng rất khéo léo. Đôi bàn tay ấy đã làm biết bao công việc vất vả để chăm lo cho gia đình.
Một lát sau, cơm đã chín. Mẹ mở nồi cơm, dùng đũa xới nhẹ để hạt cơm tơi ra. Hơi nóng bốc lên khiến khuôn mặt mẹ đỏ bừng, nhưng mẹ vẫn mỉm cười. Tiếp đó, mẹ bắt đầu chiên thịt, xào rau và nấu canh. Chỉ một lúc sau, mùi thơm của thức ăn đã lan khắp căn bếp nhỏ khiến ai cũng cảm thấy đói bụng.
Khi mọi món ăn đã hoàn thành, em phụ mẹ bày bát đũa lên bàn. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Mọi người đều khen những món ăn mẹ nấu rất ngon. Lúc ấy, em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt còn lấm tấm mồ hôi của mẹ. Đó là nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy.
Qua những việc nhỏ như thế, em càng hiểu hơn tình yêu thương mà mẹ dành cho gia đình. Mẹ luôn hi sinh thầm lặng để chúng em có cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, ngoan ngoãn và nghe lời thầy cô, cha mẹ để không phụ lòng mẹ.
Mẹ mãi mãi là người mà em yêu thương và kính trọng nhất trên đời.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 2
“Hôm nay trời nắng như nung
Mẹ em đi cấy phơi lưng cả ngày
Ước gì em hóa thành mây
Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm.”
Mỗi lần nghe cô giáo đọc những câu thơ ấy, lòng em lại bồi hồi xúc động. Những vần thơ giản dị mà tha thiết ấy khiến em nhớ ngay đến mẹ của mình. Mẹ em cũng giống như bao người nông dân khác, vẫn lặng lẽ làm việc dưới cái nắng gay gắt của mùa hè để chăm lo cho gia đình.
Hôm ấy là một buổi trưa tháng sáu. Mặt trời đứng bóng, ánh nắng chói chang phủ khắp cánh đồng làng. Trên cánh đồng Chùa quen thuộc, mẹ em vẫn đang miệt mài cấy lúa. Cái nắng mùa hè như thiêu như đốt, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Mặt ruộng nóng hầm hập, tưởng chừng như đang nằm trên một chiếc chảo lớn đặt giữa trời. Mọi vật xung quanh đều im lặng vì mệt mỏi trước cái nóng oi ả. Thỉnh thoảng, vài con cá nhỏ ngoi lên mặt nước rồi lại lặn xuống thật nhanh. Những chú cua đồng cũng phải bò lên bờ tìm nơi mát mẻ để tránh nắng.
Thế nhưng giữa cái nắng gay gắt ấy, mẹ em vẫn đội chiếc nón lá cũ và bước xuống ruộng để cấy nốt thửa ruộng còn dang dở. Bóng mẹ in xuống mặt nước loang loáng dưới ánh mặt trời. Khi mẹ di chuyển, cái bóng ấy cũng chập chờn theo từng bước chân. Một tay mẹ cầm bó mạ non, tay kia thoăn thoắt cắm từng nhánh mạ xuống lớp bùn mềm. Những động tác của mẹ nhanh nhẹn và thành thạo.
Dáng mẹ gầy gầy, nhưng lại rất dẻo dai và rắn rỏi. Em đứng nhìn mà thấy thương mẹ vô cùng. Trên cánh đồng rộng lớn ấy hầu như không có một bóng cây nào để che nắng. Chỉ có bùn đất bám đầy trên đôi chân mẹ và những luống mạ non xanh mơn mởn đang dần thẳng hàng. Mẹ vẫn chăm chỉ, cần mẫn cấy từng khóm mạ thật đều. Trong lòng mẹ chắc hẳn đang mong ước một mùa lúa bội thu, để gia đình có những hạt gạo thơm ngon.
Qua rặng tre phía xa, bóng mẹ lúc ẩn lúc hiện. Lưng áo mẹ đã ướt đẫm mồ hôi. Những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt rám nắng của mẹ. Thế nhưng mẹ vẫn làm việc không ngừng nghỉ. Đôi mắt mẹ chăm chú nhìn từng hàng mạ, không để sót chỗ nào quá dày hay quá thưa. Những khóm lúa non cứ thế thẳng tắp, xanh mướt cả một khoảng ruộng.
Một lúc lâu sau, khi công việc đã hoàn thành, mẹ mới rời ruộng trở về nhà. Bước chân mẹ có vẻ mệt mỏi nhưng trên khuôn mặt vẫn ánh lên niềm vui vì đã làm xong việc.
Em vội chạy lại, rót cho mẹ một bát nước chè xanh mát lạnh. Em lấy khăn đưa cho mẹ lau mồ hôi. Khuôn mặt mẹ đỏ ửng vì nắng, làn da dường như sạm đi sau buổi trưa vất vả. Nhưng mẹ vẫn nở một nụ cười hiền hậu và mãn nguyện. Nụ cười ấy khiến em cảm thấy mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Nhìn mẹ, em càng hiểu rằng để có được những hạt gạo trắng ngần trên mâm cơm, mẹ đã phải vất vả biết bao dưới cái nắng của những trưa hè trên cánh đồng. Trong từng hạt gạo ấy dường như có cả vị mặn của những giọt mồ hôi mẹ.
Em thương mẹ rất nhiều và thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ công lao vất vả của mẹ. Đối với em, mẹ luôn là người tuyệt vời nhất trên đời.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 3
Mẹ em thường tự mình cắt may quần áo cho cả nhà. Đầu năm học, mẹ may cho em chiếc áo sơ mi mới. Hôm mẹ may áo cho em, em quấn quýt bên mẹ xem mẹ ráp áo.
Mẹ em còn trẻ, năm nay chỉ mới ba mươi lăm tuổi. Mẹ có làn da trắng mịn, mắt to, sống mũi thẳng. Dáng mẹ ngồi ở bàn máy may rất chuyên nghiệp vì tuy không phải là thợ may nhưng mẹ em may đồ rất đẹp. Làm việc ở nhà nên mẹ em hay mặc đồ ngắn, áo sát nách và tóc vấn cao cho mát.
Từ những hôm trước, mẹ đã cắt áo rồi đem đi vắt xổ. Những mảnh vải của thân áo được vuốt phẳng, em chờ đợi mẹ ráp thành áo. Mẹ đeo kính vào rồi mở thùng máy may, mẹ xỏ chỉ vào kim, lắp chỉ ổ thuyền xong mẹ may thử một đường trên mảnh vải vụn. Xong đâu đấy mẹ lấy thân áo ra, giữ thẳng, xem kĩ mặt trái, mặt phải của vải rồi xếp hai thân áo chồng khít lên nhau. Đưa mảnh vải vào chân vịt máy may, mẹ điều chỉnh cần lại mối rồi đạp nhè nhẹ bàn đạp, tay giữ mảnh vải, mắt mẹ theo dõi thân áo đang chạy qua chạy lại dưới chấn vịt máy may.
Một tay mẹ giữ mảnh vải, một tay mẹ giữ cần lại mối chỉ của máy may. Cặp kính mẹ đeo trễ xuống sống mũi. Mẹ may ba mảnh của thân áo lại ở chỗ đường ráp vai áo. Cúi nhìn đường chỉ thẳng tắp đều đều, mẹ gật gù: “Cái máy may này may đường chỉ sắc sảo, đẹp thật đó con.” Tiếp theo, mẹ ráp hai tay áo vào thân áo. Lộn chiếc áo ra mặt phải, mẹ cho máy chạy chỉ chần tay áo và sườn áo. Mẹ đo độ rộng của áo rồi cắt lá cổ. Mẹ ủi cổ áo dính vào keo lót rồi ráp cố áo. Mẹ khéo léo nối ráp cổ áo, lộn phải một cách thành thạo rồi là phẳng cổ áo một lần nữa. Bàn tay thon dài của mẹ vuốt sát mép vải, mắt mẹ nheo nheo sau làn kính trắng. Mẹ cười thích thú, gò má mẹ hồng lên, mắt mẹ sáng long lanh: “Ngày mốt là con mặc áo mới thôi vì mẹ còn đơm khuy và giặt sạch áo.” Nói đoạn, mẹ đưa áo vào chân vịt, may túi áo, lai áo. Thế là chiếc áo đã hoàn tất.
Dù thời gian eo hẹp, mẹ vẫn thu xếp để may áo cho em. Nhìn mẹ vui sướng khi ráp xong áo, mẹ đẹp lên vì nét rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt, em thấy thật vui. Em ngắm nhìn chiếc áo, lòng đầy tự hào vì mẹ em rất giỏi, làm gì cũng đẹp và gọn gàng.
Em rất thích xem mẹ làm việc. Không chỉ thích xem mẹ may áo, em còn thích giúp mẹ làm những việc vặt trong nhà. Niềm vui của mẹ khi may áo cho em lắng đọng trong tim em tình yêu dạt dào của mẹ. Đó là máu thịt nuôi em khôn lớn, là hành trang cho em bước vào đời một cách vững chắc, tự tin.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 4
Trong gia đình em mẹ là người quán xuyến tất cả mọi việc. Từ nấu cơm đến dọn dẹp nhà cửa. Nhờ có mẹ mà nhà em lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ.
Mẹ em năm nay đã gần 40 tuổi. Mẹ không cao, dáng người hơi đậm nhưng di chuyển rất nhanh và hoạt bát. Đôi tay mẹ hơi thô ráp nó không còn mềm mại như thời còn con gái do mẹ phải chăm lo cho gia đình nhiều. Mẹ là mẫu người phụ nữ chăm chỉ. Nhà chỉ cần hơi bụi, hơi bẩn một chút thôi là mẹ sẽ lấy rẻ lau nhà ra lau chùi. Mỗi lần mẹ lau dọn nhà cửa, mẹ lại búi gọn mái tóc xoăn dài của mình ra sau gáy để lộ khuôn mặt tròn trịa. Đôi mắt mẹ đen láy và rất tinh anh.Chỉ nhìn lướt qua mẹ đã thấy chỗ nào bẩn, chỗ nào bụi để lau chùi. Khi mẹ em dọn nhà mẹ rất cẩn thận và tỉ mỉ. Mẹ dùng rẻ lau từ đầu nhà tới cuối nhà. Không bỏ sót một chỗ. Mỗi khi mẹ lau xong nhà em trông như mới hẳn lại còn ngào ngạt hương thơm của nước lau nhà. Rồi mẹ giặt rẻ đi lau bàn ghế. Mẹ lật từng miếng đệm lót ghế lên, lau cẩn thận bên dưới ghế, không để lại một hạt bụi nào.
Những công việc nhà mẹ làm đều là những công việc không tên, dù chẳng ai công nhận hay tuyên dương mẹ. Nhưng em biết đó là những công việc khiến mẹ rất tốn công tốn sức. Em lại càng thương mẹ hơn. Ngày nào mẹ cũng làm những công việc này mà chẳng bao giờ mẹ kêu than gì cả. Có những hôm, mẹ đi làm cả ngày về, sau khi vao bếp nấu bữa tối, mẹ lại đi dọn dẹp nhà cửa. Mẹ cứ luôn chân luôn tay như vậy cho tới khi tối muộn mẹ mới đi nghỉ. Khi dọn xong em còn thấy được sự mãn nguyện, vui vẻ của mẹ khi mà ngôi nhà đã trở nên sạch sẽ và gọn gàng. Mẹ em thường bảo: “Nhà sạch thì mát, bát sạch thì ngon cơm”. Nên phải thường xuyên dọn dẹp nhà cửa để cho nhà cửa luôn sạch đẹp. Người khác vào chơi cũng sẽ không cười nhà mình.
Em rất thương mẹ. Em tự hứa sẽ giúp mẹ nhiều hơn trong việc nhà. Còn nhỏ thì làm việc nhỏ, khi lớn sẽ làm việc lớn. Nhất định em sẽ giúp đỡ mẹ nhiều hơn để cho mẹ đỡ vất vả và có nhiều thời gian để nghỉ ngơi hơn.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 5
Trong gia đình, người em yêu quý nhất là mẹ. Ngắm nhìn mẹ đang nấu cơm, em càng thấy khâm phục và thương mẹ nhiều hơn.
Mẹ em năm nay đã ngoài ba mươi tuổi, mẹ không chỉ là người vợ hiền mà còn là người mẹ đảm đang. Mẹ em khéo tay, những mâm cơm mẹ nấu ngon tuyệt ngỡ như món ăn của một đầu bếp thực thụ. Gian bếp nhỏ xinh có lẽ chứa đựng cả khoảng tâm hồn của mẹ, những món ăn là nơi mẹ gửi gắm những quan tâm, tình yêu tới từng thành viên trong nhà.
Em là cô con gái lớn nên thường xuyên theo mẹ vào bếp. Thế giới nấu ăn của mẹ thật phong phú nhưng mẹ thường nấu những món mà người thân thích nhất. Mẹ em thường mặc chiếc tạp dề khi vào bếp, khâu chuẩn bị nguyên liệu được mẹ lo chu đáo. Em phụ mẹ cắm nồi cơm- phần công việc giản đơn nhất, còn mẹ chế biến món ăn.
Dáng người dong dỏng của mẹ hơi cúi xuống khi thái hành, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào lưỡi dao. Vừa làm mẹ vừa chỉ bảo em cách nấu cơm ngon, dễ làm. Nụ cười tươi luôn nở trên môi mẹ làm em bớt lo lắng bởi nấu ăn là sở đoảng của em. Đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt làm cá, chú cá nằm im trên thớt, từng lớp vảy óng ánh được trút bỏ. Mẹ dặn dò em cách làm sạch và ướp cá để nó không bị ươn, vẫn giữ được chất đạm trong từng thớ thịt.
Mẹ dạy em từng chút một từ cách bật bếp ga sao cho an toàn đến cách dán cá sao cho chín tới mà không bị cháy. Đôi bàn tay thon thon không lúc nào ngơi nghỉ, mẹ chẳng khác nào một nhà ảo thuật tài ba. Mẹ bảo em phải lật cá đều tay, để nhỏ lửa như vậy món cá mới vàng, ngon. Mùi cá dán dậy hương béo ngậy cùng lúc đó nồi canh cũng được nấu xong. Mẹ nêm nếm gia vị rất khéo, chẳng lúc nào món ăn không hợp khẩu vị của thành viên trong gia đình.
Chỉ sau nửa tiếng, mâm cơm đã được dọn ra tươm tất được trưng bày gọn gàng, bắt mắt trong những chiếc tô, chiếc đĩa trắng tinh, sạch sẽ. Em không để ý rằng, gương mặt mẹ đang đỏ hồng vì ánh lửa, những giọt mồ hôi còn lấm tấm trên gương mặt gầy gầy, xương xương. Qua từng mâm cơm, gửi gắm bao tình cảm của mẹ, phải chăng bao công sức, tâm huyết mẹ đặt vào đó để tình cảm gia đình thắt chặt hơn.
Chứng kiến việc nấu cơm vất vả của mẹ, em thầm cảm ơn sự chăm sóc chu đáo mà lặng lẽ mẹ dành cho mọi người. Em thấy yêu hơn người mẹ hiền của mình.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 6
Hôm nay là ngày chủ nhật, cả nhà quây quần bên nhau rất vui vẻ, em cùng mẹ ra ngoài vườn làm cỏ và trồng một vài luống rau, nói là làm cùng mẹ nhưng thực ra mẹ đã làm hết tất cả mọi thứ, còn em chỉ biết đứng nhìn mẹ làm việc.
Mẹ mặc bộ quần áo lao động đã cũ kĩ và bạc màu, chân đi đôi ủng thấp cổ, tay đeo găng tay vải và cầm theo một cái cuốc, một chiếc liềm, đầu đội chiếc nón lá, xong xuôi mẹ bắt đầu ra vườn làm cỏ. Những đám cỏ to, mọc rậm rạp mẹ phải lấy cuốc rẫy, hai tay mẹ cầm cuốc, hơi khom lưng, mẹ rẫy rất khéo chỉ đủ làm bật rễ của cây cỏ lên mà không bị cuốc vào đất, rẫy đến đâu mẹ lại lấy chân đá vào đám cỏ đã rẫy cho tơi đất ra khỏi rễ. Có những cây cỏ nhỏ mọc xen kẽ với rau không thể dùng cuốc rẫy thì mẹ lấy liềm để nhổ sạch sẽ.
Mẹ ngồi làm cỏ giữa trời nắng, mồ hôi nhễ nhại, từng hạt mồ hôi lăn từ trên trán xuống đến cằm của mẹ, mồ hôi làm ướt tóc, ướt cả tấm lưng áo mẹ đang mặc. Dù mẹ mệt nhưng vẫn nói chuyện với em rất vui vẻ, cứ lúc nào mẹ ngồi nghỉ em lại mang quạt và nước mát ra cho mẹ uống. Rồi mẹ trồng những cây rau xà lách tí hon, tay mẹ khéo léo tách từng cây con ra rồi bới đất, vùi rễ xuống, nén đất cho thật chặt để cây không bị đổ. Sau khi mẹ trồng xong đã có một luống rau xà lách xanh tươi mơn mởn, cây nào cây ấy trông cứng cáp hơn hẳn.
Xong việc ngoài vườn quần áo mẹ lấm lem đất, cỏ, ướt đẫm mồ hôi, thế nhưng mẹ lại cảm thấy rất vui vì được làm vườn.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 7
Mẹ em là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp và hiện đại, em luôn thấy mẹ đẹp trong mọi khoảnh khắc, khi diện tà áo dài hay mặc chiếc váy xòe, khi đi làm hay đi dự tiệc mẹ đều đẹp nhưng đối với em đẹp nhất là khi mẹ đang tập trung làm một việc gì đó, đơn giản như khi mẹ đang làm bánh.
Mẹ em vừa khéo tay lại rất thích nấu ăn, làm bánh, mẹ thường làm loại bánh kem, bánh bông lan, bánh mì, mỗi ngày mẹ tìm hiểu và mày mò công thức làm một chiếc bánh mới thơm ngon và đẹp hơn. Trước khi làm bánh mẹ sẽ đi chợ mua đầy đủ những nguyên liệu làm bánh, mẹ cân đo đong đếm từng loại thật chính xác và cẩn thận, chỉ cần nhầm lẫn hay sai công thức là không thể làm ra được chiếc bánh. Khi bắt đầu làm, mẹ sẽ buộc gọn tóc, đeo khẩu trang, đeo găng tay nilon và mặc chiếc tạp dề tránh lấm bẩn vào quần áo.
Mẹ em hòa bột rất khéo, một tay mẹ từ từ đổ nước vào bát bột, một tay khuấy thật đều cho bột tan hết không bị vón cục. Đến giai đoạn nhào bột, bàn tay mẹ trông mỏng manh là vậy mà khi nhào bột lại rất dẻo dai, đầy sức lực, nhào xong một hồi mẹ thở "phào" một cái, chắc chắn là đôi tay mẹ đã mỏi nhừ. Thế nhưng mẹ không ngừng nghỉ, tiếp tục nặn bánh, tạo hình cho bánh rồi làm nhân bánh, từng thứ từng thứ đều được mẹ chuẩn bị rất tỉ mỉ. Cuối cùng mẹ cho bánh vào lò vi sóng để nướng, trong khi chờ bánh chín mẹ lại đi pha trà, gọt hoa quả để mọi người ăn cùng bánh, mẹ thật chu đáo.
Xong xuôi mẹ đã cho cả nhà thưởng thức món bánh mì thơm ngon, béo ngậy và mềm mịn, em rất ngưỡng mộ đôi bàn tay khéo léo của mẹ và sẽ cố gắng để làm bánh ngon như mẹ.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 8
Hôm nay trời chuyển giông, bên ngọn đèn dầu, mẹ cặm cụi ngồi may cho xong chiếc áo trắng để mai em có áo đi học.
Trời đêm lạnh, thế mà mẹ vẫn cứ thức để làm cho xong chiếc áo trắng. Ngoài trời gió rít, sấm nổ ầm ầm, mưa càng nặng hạt. Mưa rơi trên mái tôn nghe lộp độp. Phía sau nhà gió thổi luỹ tre chạm vào nhau cót két. Em đang thiu thiu ngủ chợt nhớ tới mẹ. Vì khi trời vừa sập tối, em trở bệnh cúm nên vào ngủ trước. Lúc này trời tối đen như mực, không còn thấy một vật gì nữa.
Bên ngọn đèn dầu mờ ảo mẹ đang chăm chú may. Mẹ ngồi trên giường cạnh nơi em đang nằm. Đôi chân mẹ khoanh tròn lại trông thật là oai! Mẹ cầm chiếc áo trắng đặt trên đầu gối xâu kim xong, mẹ bắt đầu may. Tay phải mẹ cầm lấy kim, tay trái mẹ cầm múi vải. Đôi tay cứ đưa lên đưa xuống theo nhịp khâu. Cái lưng mẹ khom khom, thỉnh thoảng mẹ lại lấy tay vuốt phẳng mặt vải để may. Chợt mẹ cười khúc khích, em cứ tưởng rằng mẹ em biết em thức. Nhưng mẹ lại im lặng khiến em mỉm cười gọi thầm trong lòng: “Mẹ ơi, con gái mẹ đây!”.
Thấy chiếc chăn tuột khỏi người em, mẹ lại cẩn thận giũ ra rồi đắp lại cho em. Lúc này em như được tiếp thêm hơi ấm của mẹ. Mái tóc của mẹ buông xoã xuống, trông mặt mẹ càng hiền từ biết bao. Ôi! Em muốn ngồi dậy để được làm cùng mẹ. Em không sao chợp mắt được vì những câu hỏi cứ dồn dập tới: “Mẹ nghĩ gì thế nhỉ? Mẹ thức khuya thế có mệt không?”. Cây tre đầu hè sà vào bên cửa sổ như muốn trả lời: “Mẹ nghĩ về em đó, nên mẹ chẳng mệt đâu”. Chiếc áo sắp được hoàn thành thì trời đã khuya.
Sáng dậy em mặc vào như mặc bao tình thương của mẹ. Mẹ đã thức gần trắng một đêm để làm xong chiếc áo cho em. Có áo đẹp đi học. Mẹ đã không quản vất vả để chăm lo cho em trong mọi sinh hoạt, học tập cùng như nhu cầu cuộc sống. “Mẹ làm gì nhiều cho vất vả?” – Có một buổi em hỏi mẹ như thế, mẹ đáp: “Hôm nay mẹ vất vả nhưng mai sau con sung sướng”. Qua câu trả lời của mẹ, em càng tự hứa với lòng mình học tập thật giỏi, lao động thật tốt để không phụ công lao nuôi dạy của bố, mẹ và của các thầy giáo, cô giáo.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 9
Chủ nhật hàng tuần, mẹ thường nấu một món ngon cho cả nhà thưởng thức. Phụ mẹ làm bếp, em được ngắm mẹ lúc mẹ nấu ăn.
Mẹ em còn trẻ, chỉ mới ba mươi lăm tuổi. Hôm nay, mẹ mặc bộ đồ ngắn màu hồng nhạt rất xinh. Tóc mẹ vấn cao, búi gọn trong cái kẹp lưới có gắn nơ màu đen. Một lọn tóc mai gợn sóng loăn xoăn bên mái tóc mẹ làm mẹ thêm duyên dáng. Mẹ rửa sạch tay rồi bắt đầu nấu ăn.
Trước tiên, mẹ thái thịt ra từng mẩu nhỏ bằng con cờ rồi ướp gia vị cho thấm. Bàn tay thon dài của mẹ gọt, cắt, tỉa rau củ thành hình hoa, hình bướm. Mẹ hầm thịt trước rồi làm sốt cà chua. Gò má mẹ hồng lên vì hơi nóng của bếp. Mắt mẹ sáng long lanh, vui vẻ. Mẹ mỉm cười, tươi như hoa bảo em: “Trưa nay, mình ăn bánh mì ra-gu, một món ăn Tây đã Việt hoá.”. Mẹ vừa làm vừa giảng giải cho em cách ướp thịt. Trong lúc chờ thịt hầm mềm, em phụ mẹ nhặt rau sống. Từng lá nhỏ sau khi được ngâm trong nước rửa rau quả.
Rửa rau lại bằng nước sạch kĩ lưỡng, mẹ quay rau cho khô nước rồi bảo em bày bàn ăn. Thịt trên bếp đã mềm, mùi thơm bốc lên thật hấp dẫn. Mẹ nêm nếm rồi gật gù: “Hầm với rau củ là vừa ăn.”. Tay mẹ trút chảo sốt cà chua vào thịt, mắt theo dõi váng cà chua nổi lên mặt nước hầm. Nồi thịt sôi vài dạo, mẹ bỏ rau củ vào tiếp và bảo em: “Con bày tô chén và bánh mì là vừa lúc đó.”. Mẹ vặn nhỏ lửa cho ra-gu sôi nhẹ và bày rau sống ra đĩa. Đĩa rau mẹ bày đẹp như đoá hoa xanh biếc có nhụy là màu trắng hơi xanh của dưa leo. Mẹ thăm chừng nồi ra-gu, mẹ xắn một mẩu khoai tây rồi tắt bếp. Món ăn mẹ nấu được múc ra tô chờ cả nhà. Em đi lên nhà mời ông và bố ăn trưa. Ra-gu mẹ nấu ngon thật. Mẹ làm bếp khéo ghê.
Bữa ăn gia đình đầm ấm, vui tươi là hạnh phúc của cả nhà. Mẹ em nấu ăn ngon nên cả nhà em thích ăn thức ăn do mẹ nấu hơn ăn ở nhà hàng. Thỉnh thoảng, để mẹ có thời gian dạo phố, nghỉ ngơi, bố đề nghị cả nhà ăn cơm tiệm một hôm. Mẹ vui vẻ đồng ý và thường chọn món ăn lạ để học cách nấu. Mẹ em rất thích nấu ăn. Em rất tự hào về tài nấu ăn của mẹ. Hằng ngày, nghe lời mẹ chỉ bảo, lớn lên em sẽ cố gắng nấu ăn ngon như mẹ.

Bài văn tả mẹ đang làm việc số 10
“Mẹ là tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn con. Mẹ là dòng sông tháng năm yêu thương hiền hòa…”. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có mẹ. Đặc biệt nhất là trong những lúc bị ốm, tôi đã cảm nhất tình yêu thương bao la ấy của mẹ.
Mẹ tôi công việc bận bịu lại càng bận bịu hơn khi tôi bị ốm. Cơn sốt kéo dài do tôi bị cảm nắng, người mệt lả, toàn thân nóng ran, miệng khô đắng lại…Tôi nằm rên ừ ừ…còn mẹ thì hai chân như đánh ríu vào nhau. Mẹ vo gạo bắc lên bếp chút cháo, rồi chườm túi đá cho tôi. Sau đó mẹ giúp tôi đo nhiệt độ.
Chốc chốc, mẹ lại đến sờ vào trán tôi. Đôi tay nhẹ nhàng và ấm áp. Cái khô ráp chai sạn biến đâu cả rồi,tôi chỉ thấy dường như đôi bàn tay ấy có sức mạnh diệu kỳ khi chạm vào da thịt tôi. Mẹ đỡ tôi ngồi dậy, kê đầu tôi vào cánh tay, mẹ chăm cho tôi từng viên thuốc. Thấy tôi uống có vẻ khó khăn mẹ tôi lại động viên: “Ráng uống cho mau lành bệnh rồi còn đến trường với thầy cô, bạn bè, còn nghe mẹ kể chuyện, dạy con học nữa chứ?”
Dù mệt nhưng tôi vẫn nhìn thấy nếp quầng thâm trên mắt mẹ,tóc lòa xòa dính bết vào trán với những giọt mồ hôi nhễ nhại. Trong đôi mắt dịu hiền ấy như ngân ngấn nước mắt.Mẹ cho tôi nằm xuống gối, vừa thổi cháo, vừa đút cho tôi. Cái hương vị quen thuộc của bàn tay nội trợ thường ngày lại ùa về trong tôi. Tay mẹ luồn chiếc khăn lau mồ hôi dọc sống lưng cho tôi. Gió từ tay mẹ lại làm hạ nhiệt cho tôi.
Lúc này, tôi mong mình chóng khỏe để ánh mắt mẹ lại cười thật vui mỗi khi tôi đi học về, mỗi khi tôi “khoe” với mẹ được thầy cô khen. Nhà tôi nghèo, mẹ lại phải thức khuya dậy sớm tảo tần nên tôi ốm mẹ vất vả nhiều hơn. Mẹ xanh xao và hao gầy nhiều hơn.
Tôi lớn khôn từ đôi tay của mẹ, tấm lòng yêu thương và chở che của mẹ. Sự ấp ủ yêu thương của mẹ để lại cho tôi bao nghĩ suy về cái mênh mông, bao la của tình mẹ! Tôi lại cầu mong mẹ tôi mãi bình an. Và, tôi cũng mong mình khỏe mạnh để mẹ bớt vất vả vì tôi.

Hãy đăng nhập để bình luận
Đăng nhập bằng facebook hoặc google để bình luận .




