Top 10 bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý hay, điểm cao

100

Trong chương trình Tập làm văn lớp 5, đề bài tả một người lớn tuổi mà em yêu quý thường giúp học sinh bộc lộ tình cảm chân thành đối với ông, bà hoặc những...xem thêm ...

Top 0
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 1

Trong gia đình em, người mà em luôn yêu thương và kính trọng nhất chính là bà ngoại. Bà không chỉ là người chăm sóc em từ nhỏ mà còn là người kể cho em nghe biết bao câu chuyện thú vị về cuộc sống ngày xưa. Hình ảnh bà hiền hậu đã trở thành một phần thân thuộc trong tuổi thơ của em.

Bà ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người bà không còn thẳng như trước mà hơi còng xuống theo năm tháng. Mái tóc bà bạc trắng như những sợi mây trên bầu trời. Mỗi khi ánh nắng chiếu vào, mái tóc ấy lại lấp lánh như phủ một lớp sương bạc. Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn, nhưng mỗi nếp nhăn dường như đều chứa đựng bao kỷ niệm của cuộc đời. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nhưng vẫn rất hiền từ và ấm áp. Mỗi khi nhìn em, ánh mắt ấy luôn chan chứa yêu thương.

Bàn tay bà gầy gầy, với những đường gân nổi lên rõ rệt. Em nghe mẹ nói đôi bàn tay ấy đã làm lụng vất vả suốt cả cuộc đời để nuôi mẹ và các cậu khôn lớn. Dù vậy, khi bà xoa đầu em hay nắm tay em, em vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp và yên tâm. Bà thường mặc những bộ quần áo giản dị, màu nâu hoặc màu đen, trông rất mộc mạc và gần gũi.

Hằng ngày, bà dậy rất sớm. Khi em còn đang say ngủ thì bà đã ra sân quét lá, tưới cây và chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Tiếng chổi tre quét sân sột soạt đã trở thành âm thanh quen thuộc mỗi buổi sáng. Sau đó bà thường ngồi bên hiên nhà, vừa nhặt rau vừa trò chuyện với em. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những kỷ niệm thời chiến tranh hay những bài học làm người giản dị mà sâu sắc.

Buổi tối là khoảng thời gian em thích nhất. Sau khi ăn cơm xong, em thường ngồi bên cạnh bà để nghe bà kể chuyện. Giọng bà chậm rãi, ấm áp như ru em vào thế giới cổ tích. Có khi bà kể chuyện “Tấm Cám”, khi lại kể chuyện về những ngày bà còn nhỏ đi chăn trâu ngoài đồng. Những câu chuyện của bà không chỉ thú vị mà còn dạy em biết sống tốt, biết yêu thương mọi người.

Bà rất yêu thương em. Mỗi khi em đi học về, bà luôn hỏi han: “Hôm nay cháu học có vui không?” Nếu em bị điểm kém, bà không trách mà nhẹ nhàng khuyên nhủ. Bà bảo rằng chỉ cần cố gắng thì lần sau sẽ làm tốt hơn. Những lời nói ấy khiến em luôn có thêm động lực để học tập chăm chỉ.

Em rất yêu quý bà ngoại của mình. Đối với em, bà giống như một cây cổ thụ lớn trong gia đình, luôn che chở và mang lại sự bình yên cho mọi người. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh để em có thể được ở bên bà thật lâu, được nghe bà kể thêm nhiều câu chuyện nữa.

Top 1
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 2

Trong gia đình em có rất nhiều người mà em yêu quý, nhưng người để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là ông nội. Ông là người đã dạy em rất nhiều điều trong cuộc sống, từ những việc nhỏ nhặt hằng ngày đến những bài học về sự chăm chỉ và lòng kiên nhẫn.

Ông nội em năm nay đã ngoài bảy mươi lăm tuổi. Dáng người ông cao nhưng hơi gầy. Vì tuổi đã cao nên lưng ông hơi còng, bước đi cũng chậm rãi hơn trước. Mái tóc ông bạc trắng như cước, lúc nào cũng được chải gọn gàng. Trên khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, đặc biệt là ở khóe mắt. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn ấy lại hằn rõ hơn, khiến gương mặt ông trông hiền hậu và ấm áp vô cùng.

Đôi mắt ông không còn sáng như thời còn trẻ, nhưng vẫn ánh lên sự hiền từ và nghiêm nghị. Ông thường đeo một chiếc kính lão khi đọc báo hoặc xem sách. Bàn tay ông to và chai sần vì trước đây ông đã làm việc rất vất vả. Mỗi lần ông xoa đầu em, em cảm nhận được sự yêu thương và che chở từ đôi bàn tay ấy.

Ông nội em ăn mặc rất giản dị. Thường ngày ông mặc áo sơ mi cũ và chiếc quần vải màu sẫm. Mỗi khi trời lạnh, ông khoác thêm chiếc áo len đã cũ nhưng vẫn giữ gìn rất cẩn thận. Dù trang phục đơn giản nhưng lúc nào ông cũng trông gọn gàng và chỉnh tề.

Hằng ngày, ông có một thói quen mà em rất thích quan sát. Sáng sớm, khi trời còn mờ sương, ông đã dậy tập thể dục ngoài sân. Ông đi bộ vài vòng quanh vườn rồi chăm sóc những chậu cây cảnh mà ông rất yêu quý. Ông thường bảo với em rằng chăm sóc cây cũng giống như chăm sóc con người, phải kiên nhẫn và tận tâm.

Sau bữa sáng, ông thường ngồi đọc báo. Thỉnh thoảng ông gọi em lại và kể cho em nghe những câu chuyện thú vị về lịch sử hoặc những điều mới mẻ trong cuộc sống. Nhờ ông mà em biết thêm rất nhiều điều bổ ích. Có những lúc ông còn dạy em làm toán hoặc giải thích những bài học khó ở trường.

Ông cũng là người rất kiên nhẫn. Khi em làm sai điều gì đó, ông không la mắng mà nhẹ nhàng giải thích để em hiểu. Ông thường nói rằng muốn trở thành người tốt thì trước hết phải biết lắng nghe và sửa lỗi của mình.

Đối với em, ông nội không chỉ là người thân mà còn giống như một người thầy đáng kính. Những lời dạy của ông luôn theo em trong cuộc sống và học tập. Em rất yêu quý ông và luôn mong ông sống thật lâu, thật khỏe để em có thể ở bên ông, nghe ông kể chuyện và học thêm nhiều điều hay trong cuộc sống.

Top 2
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 3

Trong gia đình em, người mà em luôn dành nhiều tình cảm yêu thương và kính trọng nhất chính là bà nội. Bà là người đã gắn bó với tuổi thơ của em bằng những câu chuyện dịu dàng, những bữa cơm ấm áp và sự chăm sóc ân cần mỗi ngày. Hình ảnh bà hiền hậu luôn in sâu trong trái tim em.

Bà nội em năm nay đã gần tám mươi tuổi. Tuổi cao khiến dáng bà nhỏ bé và lưng hơi còng xuống. Mỗi bước đi của bà chậm rãi nhưng rất cẩn thận. Mái tóc bà bạc trắng như những sợi tơ trời, thường được bà búi gọn phía sau đầu. Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn, đặc biệt là trên trán và quanh khóe miệng. Những nếp nhăn ấy giống như dấu vết của thời gian, ghi lại bao vất vả mà bà đã trải qua trong cuộc đời.

Đôi mắt bà tuy đã mờ hơn trước nhưng vẫn rất hiền từ. Mỗi khi bà nhìn em, ánh mắt ấy luôn tràn đầy sự yêu thương và trìu mến. Bà có nụ cười rất ấm áp. Mỗi khi bà cười, cả gương mặt như bừng sáng, khiến ai nhìn cũng cảm thấy dễ chịu. Bàn tay bà gầy và nổi rõ những đường gân xanh, nhưng đôi bàn tay ấy vẫn rất khéo léo. Bà có thể làm nhiều việc như đan áo, khâu vá hay chuẩn bị những món ăn ngon cho cả gia đình.

Bà nội em ăn mặc rất giản dị. Bà thường mặc những bộ quần áo màu nâu hoặc màu xám nhạt. Những bộ đồ tuy đơn giản nhưng lúc nào cũng được bà giặt sạch sẽ và gấp gọn gàng. Bà luôn dạy em phải sống gọn gàng, ngăn nắp và biết giữ gìn mọi thứ.

Hằng ngày, bà dậy rất sớm. Khi mặt trời còn chưa lên hẳn, bà đã ra sân quét lá và chăm sóc vườn cây nhỏ trước nhà. Bà trồng rất nhiều loại cây như rau cải, rau muống và vài khóm hoa nhỏ. Bà bảo rằng nhìn cây lớn lên mỗi ngày khiến bà cảm thấy vui và khỏe mạnh hơn.

Buổi chiều, khi em đi học về, bà thường ngồi ở hiên nhà chờ em. Vừa thấy em bước vào cổng, bà đã mỉm cười hỏi han: “Hôm nay cháu đi học có vui không?”. Những câu hỏi giản dị ấy khiến em cảm thấy rất ấm áp. Có khi bà còn chuẩn bị sẵn cho em một bát chè hoặc vài chiếc bánh nhỏ.

Buổi tối là lúc em thích nhất. Sau khi ăn cơm xong, em thường ngồi cạnh bà để nghe bà kể chuyện. Giọng bà chậm rãi và dịu dàng. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những kỷ niệm thời bà còn nhỏ hay những bài học về cách đối xử với mọi người. Nhờ những câu chuyện ấy mà em hiểu thêm nhiều điều trong cuộc sống.

Em rất yêu quý bà nội của mình. Đối với em, bà giống như một ngọn lửa ấm áp luôn sưởi ấm cả gia đình. Em luôn mong bà khỏe mạnh và sống thật lâu để em có thể ở bên bà, chăm sóc bà và nghe bà kể thêm thật nhiều câu chuyện ý nghĩa.

Top 3
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 4

Ở khu phố nơi em sinh sống có rất nhiều người tốt bụng, nhưng người mà em quý mến nhất chính là ông Ba – người hàng xóm sống cạnh nhà em. Tuy không phải là người thân ruột thịt, nhưng ông Ba luôn đối xử với em rất ân cần, khiến em cảm thấy ông giống như một người ông thứ hai của mình.

Ông Ba năm nay khoảng bảy mươi tuổi. Dáng người ông không cao lắm nhưng trông rất khỏe khoắn. Lưng ông vẫn còn khá thẳng, bước đi chậm rãi nhưng vững vàng. Mái tóc ông đã bạc gần hết, chỉ còn lác đác vài sợi tóc đen. Mỗi khi ra ngoài, ông thường đội một chiếc mũ vải đã cũ nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.

Khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, đặc biệt là ở trán và hai bên khóe mắt. Nhưng khi ông cười, những nếp nhăn ấy lại khiến gương mặt ông trở nên hiền hậu hơn. Đôi mắt ông tuy đã hơi mờ vì tuổi tác nhưng lúc nào cũng ánh lên sự ấm áp và thân thiện. Ông thường đeo kính lão khi đọc sách hoặc sửa chữa đồ đạc.

Ông Ba có đôi bàn tay rất to và chai sần. Bố em nói rằng ngày trước ông từng làm thợ mộc nên đôi tay ấy đã quen với việc cưa, đục và đóng đinh. Đến bây giờ, dù đã lớn tuổi, ông vẫn rất khéo léo. Những chiếc ghế gỗ, cái kệ sách hay thậm chí chiếc chuồng chim trong vườn nhà em đều do ông giúp làm.

Ông Ba rất thích trồng cây. Trước sân nhà ông có rất nhiều chậu hoa và cây cảnh. Mỗi buổi sáng, ông thường cầm chiếc bình tưới nước, cẩn thận tưới từng chậu cây. Ông nói với em rằng cây cối cũng giống như con người, cần được chăm sóc và yêu thương thì mới lớn lên xanh tốt.

Mỗi khi em rảnh rỗi, em thường sang nhà ông chơi. Ông hay kể cho em nghe những câu chuyện thú vị về cuộc sống ngày xưa. Có khi ông kể về những ngày còn nhỏ đi học xa nhà, có khi lại kể về thời ông làm việc vất vả để nuôi gia đình. Những câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng cuộc sống trước đây khó khăn hơn bây giờ rất nhiều.

Ông Ba cũng rất thích dạy em làm những việc nhỏ. Có lần ông dạy em đóng một chiếc kệ sách nhỏ bằng gỗ. Ban đầu em làm rất vụng về, nhưng ông kiên nhẫn chỉ từng bước. Khi chiếc kệ hoàn thành, em cảm thấy vô cùng tự hào. Ông xoa đầu em và khen em rất khéo tay.

Đối với em, ông Ba là một người ông hiền hậu và đáng kính. Ông luôn vui vẻ, nhiệt tình giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhờ ông mà em học được nhiều điều bổ ích về cuộc sống và cách làm việc chăm chỉ.

Em rất yêu quý ông Ba. Em mong ông luôn khỏe mạnh để mỗi ngày em vẫn có thể sang nhà ông chơi, nghe ông kể chuyện và học thêm nhiều điều thú vị từ người ông hàng xóm đáng kính ấy.

Top 4
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 5

Mỗi buổi sáng trên con đường em đi học đều có rất nhiều người bán hàng. Trong số đó, người mà em nhớ nhất chính là bà cụ bán xôi ở đầu ngõ. Dù không phải người thân nhưng bà luôn khiến em cảm thấy gần gũi và kính trọng.

Bà cụ năm nay chắc đã hơn bảy mươi tuổi. Dáng người bà nhỏ bé và hơi gầy. Vì tuổi đã cao nên lưng bà hơi còng xuống. Mái tóc bà bạc trắng, thường được bà búi gọn sau đầu. Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ hiền hậu. Mỗi khi bà cười, gương mặt ấy lại trở nên thật ấm áp.

Đôi mắt bà đã hơi mờ, nhưng ánh nhìn vẫn rất dịu dàng. Bà thường mặc những bộ quần áo đơn giản màu nâu sẫm. Vào những buổi sáng se lạnh, bà khoác thêm một chiếc áo len cũ nhưng rất sạch sẽ. Bên cạnh bà luôn có một chiếc quang gánh nhỏ, trong đó là nồi xôi nóng hổi và vài chiếc hộp đựng lạc, đỗ xanh, ruốc.

Ngày nào bà cũng dậy từ rất sớm để chuẩn bị xôi. Khi em đi học, bà đã ngồi bán hàng ở góc phố quen thuộc. Hơi nóng từ nồi xôi tỏa ra thơm phức. Nhiều người đi qua đều dừng lại mua. Bà gói xôi rất nhanh nhưng vẫn cẩn thận và gọn gàng.

Bàn tay bà gầy và nhăn nheo, những đường gân nổi rõ. Em nghĩ rằng đôi bàn tay ấy đã phải làm việc rất vất vả suốt nhiều năm. Nhưng dù mệt, bà vẫn luôn nở nụ cười với mọi người. Giọng bà nhẹ nhàng và thân thiện. Khi có khách, bà luôn nói: “Cháu ăn xôi nóng cho ấm bụng nhé!”

Có lần em quên mang tiền đi học nhưng lại rất đói. Bà thấy vậy liền gọi em lại và đưa cho em một gói xôi. Em ngại ngùng nói rằng mình không có tiền, nhưng bà chỉ cười hiền và bảo: “Không sao đâu, mai cháu đưa cũng được.” Hành động nhỏ ấy khiến em vô cùng cảm động.

Từ đó, mỗi khi đi học qua, em đều chào bà. Bà cũng luôn hỏi han việc học của em. Có khi bà còn cho thêm một ít ruốc hoặc đỗ xanh vào gói xôi của em. Những lúc như vậy, em cảm thấy rất vui.

Dù cuộc sống có lẽ không dễ dàng nhưng bà vẫn luôn vui vẻ và chăm chỉ làm việc. Hình ảnh bà ngồi bên nồi xôi nóng hổi mỗi buổi sáng đã trở thành một hình ảnh quen thuộc trên con đường em đi học.

Em rất quý bà cụ bán xôi. Bà không chỉ bán cho em những gói xôi thơm ngon mà còn cho em thấy sự ấm áp và lòng tốt trong cuộc sống. Em mong rằng bà luôn khỏe mạnh để mỗi buổi sáng em vẫn được nhìn thấy nụ cười hiền hậu của bà ở góc phố quen thuộc ấy.

Top 5
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 6

Mỗi buổi chiều khi mặt trời dần khuất sau những mái nhà, em thường thấy một hình ảnh rất quen thuộc trong khu vườn nhỏ cuối xóm. Đó là ông Tư – một ông lão hiền hậu luôn chăm sóc những luống cây xanh mướt. Đối với em, ông không chỉ là một người hàng xóm tốt bụng mà còn là người lớn tuổi mà em vô cùng kính trọng.

Ông Tư năm nay khoảng bảy mươi hai tuổi. Dáng người ông cao nhưng đã hơi gầy đi theo năm tháng. Lưng ông hơi còng nhưng bước đi vẫn khá nhanh nhẹn. Mái tóc ông bạc trắng như những sợi tơ. Khi ánh nắng chiếu vào, mái tóc ấy trông như được phủ một lớp ánh bạc. Khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, nhất là ở khóe mắt và trên trán. Nhưng mỗi khi ông cười, gương mặt ấy lại trở nên vô cùng hiền hậu.

Đôi mắt ông tuy đã có dấu hiệu của tuổi già nhưng vẫn rất sáng và ấm áp. Ông thường nheo mắt mỗi khi nhìn những cây non trong vườn, giống như đang quan sát thật kỹ sự lớn lên của chúng. Chiếc mũ rộng vành màu nâu đã theo ông nhiều năm. Mỗi khi ra vườn, ông đều đội chiếc mũ ấy để che nắng.

Đôi bàn tay của ông Tư khá to và chai sần. Những ngón tay gầy nhưng rất khéo léo. Chính đôi bàn tay ấy đã trồng nên khu vườn xanh tốt với đủ loại cây như rau cải, cà chua, mướp và cả những khóm hoa rực rỡ. Em nghe bố nói rằng trước đây ông từng làm nông nên rất giỏi chăm sóc cây trồng.

Mỗi buổi chiều, sau khi làm xong việc nhà, ông lại ra vườn. Ông cầm chiếc bình tưới nước rồi chậm rãi tưới từng gốc cây. Có lúc ông nhổ cỏ, có lúc ông vun đất quanh gốc cây. Ông làm việc rất cẩn thận và kiên nhẫn. Nhìn ông chăm sóc cây cối, em cảm thấy ông giống như đang chăm sóc những người bạn thân thiết của mình.

Thỉnh thoảng em sang vườn chơi và giúp ông nhặt lá khô. Ông thường vừa làm việc vừa kể cho em nghe nhiều điều thú vị về cây cối. Ông nói rằng muốn cây lớn nhanh thì phải chăm sóc đều đặn và không được nóng vội. Những lời nói ấy khiến em hiểu rằng trong cuộc sống cũng cần phải kiên nhẫn và chăm chỉ như vậy.

Có lần ông còn tặng em một cây hoa nhỏ để em mang về trồng trước nhà. Ông dặn em phải tưới nước mỗi ngày và chăm sóc cẩn thận. Từ đó, em càng thích chăm sóc cây hơn và luôn nhớ đến lời dạy của ông.

Đối với em, ông Tư là một người ông hiền lành và đáng kính. Ông không chỉ chăm sóc khu vườn xanh tươi mà còn mang lại niềm vui cho mọi người trong xóm. Nhờ ông mà em hiểu thêm nhiều điều về sự kiên nhẫn và tình yêu thiên nhiên.

Em rất yêu quý ông Tư. Em mong rằng ông luôn khỏe mạnh để khu vườn nhỏ cuối xóm lúc nào cũng xanh tươi và tràn đầy sức sống như chính tấm lòng hiền hậu của ông.

Top 6
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 7

Trong cuộc đời mỗi người học sinh, thầy cô giáo luôn là những người đáng kính và đáng nhớ. Đối với em, người để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là bà giáo Lan – cô giáo đã nghỉ hưu nhưng vẫn thường dạy thêm cho trẻ em trong xóm. Em rất yêu quý và kính trọng bà.

Bà Lan năm nay khoảng hơn bảy mươi tuổi. Dáng người bà nhỏ nhắn và thanh thoát. Tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn đi lại khá nhanh nhẹn. Mái tóc bà đã bạc trắng, thường được cắt ngắn gọn gàng. Khuôn mặt bà có nhiều nếp nhăn nhưng luôn toát lên vẻ hiền hậu và trí tuệ.

Đôi mắt bà sáng và rất ấm áp. Mỗi khi nhìn học sinh, ánh mắt ấy luôn thể hiện sự quan tâm và dịu dàng. Bà thường đeo một chiếc kính lão để đọc sách hoặc chấm bài. Khi bà mỉm cười, gương mặt bà trở nên vô cùng phúc hậu khiến ai gặp cũng cảm thấy gần gũi.

Bà giáo Lan ăn mặc rất giản dị. Bà thường mặc áo dài hoặc những bộ quần áo màu nhã nhặn. Dáng vẻ của bà lúc nào cũng gọn gàng, chỉnh tề. Điều đó khiến em luôn cảm thấy bà rất đáng kính.

Dù đã nghỉ hưu nhưng bà vẫn rất yêu nghề dạy học. Buổi chiều nào bà cũng dành thời gian dạy thêm cho những đứa trẻ trong xóm. Lớp học nhỏ của bà chỉ là một căn phòng giản dị trong nhà, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười và tiếng đọc bài.

Khi dạy học, giọng bà nhẹ nhàng và chậm rãi. Bà luôn kiên nhẫn giảng giải cho từng bạn. Nếu bạn nào chưa hiểu bài, bà sẽ giải thích lại nhiều lần mà không hề tỏ ra khó chịu. Bà thường nói rằng học sinh giống như những mầm cây nhỏ, cần được chăm sóc và hướng dẫn thì mới có thể lớn lên tốt đẹp.

Không chỉ dạy chữ, bà còn dạy chúng em cách sống tốt. Bà thường kể những câu chuyện ý nghĩa để khuyên chúng em phải chăm chỉ học tập, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Những lời dạy của bà rất giản dị nhưng lại khiến em nhớ mãi.

Có lần em làm bài toán rất khó mà không giải được. Bà đã ngồi bên cạnh và kiên nhẫn hướng dẫn từng bước cho em. Khi em làm đúng, bà mỉm cười hiền hậu và khen em cố gắng. Lúc đó em cảm thấy rất vui và càng thêm kính trọng bà.

Đối với em, bà giáo Lan giống như một ngọn đèn sáng luôn soi đường cho chúng em trong việc học tập. Nhờ có bà mà nhiều bạn trong xóm học tốt hơn và yêu thích việc học hơn.

Em rất yêu quý bà giáo Lan. Em luôn mong bà mạnh khỏe để tiếp tục dạy dỗ nhiều thế hệ học sinh. Sau này dù lớn lên, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh người bà giáo hiền hậu với giọng nói dịu dàng và tấm lòng yêu nghề tha thiết.

Top 7
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 8

Trên con đường gần trường em có một quầy sách nhỏ nằm nép bên vỉa hè. Người bán sách là một ông lão mà em rất quý mến. Tuy chỉ gặp ông vào những lúc đi học về, nhưng hình ảnh ông cùng những cuốn sách cũ đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.

Ông lão năm nay chắc khoảng hơn bảy mươi tuổi. Dáng người ông gầy và hơi thấp. Lưng ông đã còng theo năm tháng, bước đi chậm rãi nhưng rất cẩn thận. Mái tóc ông bạc trắng, lúc nào cũng được chải gọn gàng. Trên khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, nhưng ánh mắt luôn hiền từ và thân thiện.

Ông thường đeo một chiếc kính lão để đọc sách. Mỗi khi có thời gian rảnh, ông lại cầm một cuốn sách lên đọc say sưa. Nhìn ông đọc sách, em cảm thấy ông giống như một người bạn thân của những trang sách cũ.

Trang phục của ông rất giản dị. Ông thường mặc một chiếc áo sơ mi đã cũ và chiếc quần vải màu sẫm. Dù quần áo không mới nhưng luôn sạch sẽ và gọn gàng. Bên cạnh ông là một chiếc bàn nhỏ, trên đó bày rất nhiều sách: sách truyện, sách thiếu nhi, sách học tập và cả những cuốn truyện tranh đã cũ.

Quầy sách của ông không lớn nhưng lúc nào cũng gọn gàng. Những cuốn sách được xếp ngay ngắn thành từng chồng. Ông rất nâng niu sách, giống như đang trân trọng những người bạn quý giá của mình.

Mỗi lần đi học về, em thường dừng lại xem sách. Ông luôn mỉm cười hiền hậu và nói: “Cháu cứ xem thoải mái nhé.” Có lần em cầm một cuốn truyện rất thích nhưng lại không đủ tiền mua. Ông thấy vậy liền giảm giá cho em và còn nói rằng đọc sách là điều rất tốt.

Không chỉ bán sách, ông còn thường kể cho em nghe về giá trị của việc đọc sách. Ông nói rằng sách giúp con người hiểu biết nhiều hơn và sống tốt hơn. Những lời nói giản dị ấy khiến em càng yêu thích việc đọc sách.

Nhờ ông mà em đã đọc được rất nhiều cuốn sách hay. Có những cuốn sách cũ nhưng chứa đựng những câu chuyện rất ý nghĩa. Mỗi lần đọc xong một cuốn sách, em lại cảm thấy mình học được thêm nhiều điều mới.

Đối với em, ông lão bán sách không chỉ là một người bán hàng bình thường mà còn là người đã giúp em yêu thích việc đọc sách hơn. Hình ảnh ông ngồi bên quầy sách nhỏ, chăm chú đọc từng trang sách đã trở thành một hình ảnh quen thuộc trên con đường em đi học.

Em rất quý ông. Em mong rằng ông luôn khỏe mạnh để quầy sách nhỏ ấy vẫn luôn ở đó, để những cuốn sách tiếp tục được đến với nhiều bạn nhỏ như em.

Top 8
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 9

Mỗi buổi sáng sớm khi con đường còn vắng vẻ, em thường nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang lặng lẽ làm việc. Đó là ông Bảy – người quét rác của khu phố. Dù công việc của ông rất giản dị nhưng em luôn cảm thấy kính trọng và yêu quý ông.

Ông Bảy năm nay khoảng gần bảy mươi tuổi. Dáng người ông không cao, thân hình gầy gò nhưng khá nhanh nhẹn. Lưng ông hơi còng, có lẽ vì đã làm việc vất vả trong nhiều năm. Mái tóc ông bạc gần hết, chỉ còn vài sợi tóc đen lẫn vào. Trên khuôn mặt ông có nhiều nếp nhăn, đặc biệt là ở trán và khóe mắt.

Đôi mắt ông nhỏ nhưng rất hiền. Mỗi khi gặp mọi người trong khu phố, ông đều nở nụ cười thân thiện. Nụ cười ấy khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu. Ông thường đội một chiếc mũ vải để tránh nắng và bụi. Bộ quần áo lao động màu xanh đã cũ nhưng luôn được giặt sạch sẽ.

Công việc của ông Bảy bắt đầu từ rất sớm. Khi nhiều người còn đang ngủ thì ông đã cầm chiếc chổi tre và chiếc xe đẩy nhỏ đi dọc con đường. Ông cẩn thận quét từng đống lá khô, từng mẩu giấy rơi trên vỉa hè. Tiếng chổi tre xào xạc trên mặt đường đã trở thành âm thanh quen thuộc mỗi buổi sáng.

Công việc của ông tuy vất vả nhưng ông luôn làm rất chăm chỉ. Dù trời nắng hay trời mưa, ông vẫn kiên trì làm việc để giữ cho con đường luôn sạch sẽ. Nhờ có ông mà khu phố của em lúc nào cũng gọn gàng và thoáng mát.

Có lần em đang đi học thì làm rơi một quyển vở. Ông Bảy nhìn thấy liền nhặt lên và gọi em lại đưa cho em. Ông còn nhắc em phải cẩn thận hơn khi đi đường. Lời nói của ông rất nhẹ nhàng và thân thiện.

Từ đó, mỗi khi gặp ông, em đều lễ phép chào hỏi. Ông cũng luôn mỉm cười đáp lại. Có những hôm em còn giúp ông nhặt vài chiếc lá khô bên đường. Ông xoa đầu em và khen em ngoan khiến em rất vui.

Nhìn ông làm việc chăm chỉ mỗi ngày, em hiểu rằng mọi công việc đều đáng được tôn trọng. Dù công việc của ông giản dị nhưng lại mang lại lợi ích cho rất nhiều người.

Đối với em, ông Bảy là một người lao động đáng kính. Ông đã giúp con đường trong khu phố luôn sạch đẹp. Em rất yêu quý và kính trọng ông. Em mong rằng ông luôn khỏe mạnh để mỗi buổi sáng em vẫn được nhìn thấy ông đang cần mẫn quét sạch con đường thân quen của khu phố.

Top 9
(có 0 lượt vote)

bài văn tả một người lớn tuổi mà em yêu quý - số 10

Mỗi buổi chiều, sau khi học bài xong, em thường ra công viên gần nhà để đi dạo và hít thở không khí trong lành. Ở đó, em quen biết một cụ già rất hiền hậu. Dù không phải là người thân nhưng em luôn cảm thấy quý mến và kính trọng cụ.

Cụ năm nay chắc đã ngoài bảy mươi lăm tuổi. Dáng người cụ cao nhưng hơi gầy. Lưng cụ đã còng xuống theo năm tháng, bước đi chậm rãi nhưng vẫn khá vững vàng. Mái tóc cụ bạc trắng như những sợi tơ, thường được chải gọn gàng. Khi ánh nắng chiều chiếu vào, mái tóc ấy trông như được phủ một lớp ánh bạc rất đẹp.

Khuôn mặt cụ có nhiều nếp nhăn, đặc biệt là ở trán và khóe mắt. Những nếp nhăn ấy giống như dấu vết của thời gian. Tuy vậy, gương mặt cụ lúc nào cũng toát lên vẻ hiền từ và phúc hậu. Đôi mắt cụ tuy đã hơi mờ nhưng vẫn rất ấm áp. Mỗi khi nhìn mọi người xung quanh, ánh mắt ấy luôn thể hiện sự thân thiện và vui vẻ.

Cụ thường mặc những bộ quần áo đơn giản và thoải mái. Vào buổi chiều, cụ mặc một chiếc áo thể thao mỏng và quần dài. Trên tay cụ luôn cầm một chiếc gậy nhỏ để chống khi đi bộ. Dáng đi của cụ tuy chậm nhưng rất đều đặn.

Ngày nào cụ cũng ra công viên tập thể dục. Cụ đi bộ vài vòng quanh công viên rồi ngồi nghỉ trên chiếc ghế đá dưới gốc cây lớn. Nhiều người trong công viên đã quen với hình ảnh cụ nên thường chào hỏi rất thân mật.

Có lần em đang ngồi đọc sách trên ghế đá thì cụ đến ngồi cạnh. Cụ mỉm cười và hỏi em đang đọc cuốn sách gì. Sau đó cụ kể rằng khi còn trẻ, cụ cũng rất thích đọc sách. Cụ nói rằng đọc sách giúp con người hiểu biết nhiều hơn và sống tốt hơn.

Từ hôm đó, mỗi lần gặp em trong công viên, cụ đều hỏi thăm việc học của em. Có khi cụ còn kể cho em nghe những câu chuyện thú vị về cuộc sống ngày xưa. Giọng nói của cụ chậm rãi và ấm áp, khiến em rất thích nghe.

Cụ còn thường nhắc em phải chăm chỉ học tập, biết giúp đỡ mọi người và sống thật tốt. Những lời nói của cụ tuy giản dị nhưng rất ý nghĩa. Mỗi lần nghe cụ nói chuyện, em lại cảm thấy mình học được thêm nhiều điều hay.

Đối với em, cụ già trong công viên giống như một người ông hiền hậu. Hình ảnh cụ chậm rãi đi bộ dưới những tán cây xanh đã trở nên quen thuộc với em mỗi buổi chiều.

Em rất quý cụ. Em mong rằng cụ luôn khỏe mạnh để ngày nào em ra công viên cũng được nhìn thấy nụ cười hiền hậu và nghe những câu chuyện thú vị từ cụ.

Những bài văn tả người lớn tuổi trên không chỉ giúp học sinh tham khảo cách miêu tả ngoại hình, tính cách mà còn thể hiện tình cảm kính yêu đối với ông bà và người thân. Hy vọng các em sẽ rút ra được nhiều kinh nghiệm hay để viết nên bài văn thật cảm động và đạt điểm cao.

Hãy đăng nhập để bình luận

Đăng nhập bằng facebook hoặc google để bình luận .