Top 10 Bài thơ tình hay nhất

Trong thơ ca, các chủ đề về tình yêu luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà thơ. Các bài thơ tình ấy luôn có thể mang cho mỗi người chúng ta một...xem thêm ...
VẪN CHỈ LÀ TÌNH THƠ
Đọc thơ kẻ ghét người say
Đời thơ đời thực vẫn đầy yêu thương
Đừng gắn thơ với đời thường
Để rồi ngơ ngẩn cho vương vấn lòng
Tình thơ có thể nhập nhằng
Tình người một chữ thuỷ chung vẹn thề
Đúng sai mặc sức khen chê
Thơ tình kẻ ghét người mê ấy đời!
Tình thơ chỉ ở thơ thôi
Đừng mơ tưởng thực lại chơi vơi sầu
Lời thơ có thể khổ đau
Có thể vui đấy rồi sau bỗng buồn
Đừng để đánh mất cái hồn
Đời thực gán ghép cho nhàm ý thơ
Thơ tình cứ viết tự do
Kẻo không thơ sẽ được cho thiếu hồn
Tình thơ một chút giận hờn
Đời thực mà thế thì tan cửa nhà
Dù gì ta vẫn là ta
Thơ tình thì vẫn chỉ là tình thơ!
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

MÙA PHAI
Sớm này nhạt bóng mùa phai
Ngẩn ngơ mà nhớ dáng ai xa vời
Bàn chân mòn lối bên trời
Nắng hong khô vội nét cười sầu vương
Âm thầm trọn một niềm thương
Tháng năm lặng lẽ đoạn trường riêng mang
Xác xơ đau chiếc lá vàng
Thu buồn ray rứt trên hàng mi ngoan
Trót lần nặng nợ đa đoan
Dấu vào kí ức ngập tràn đắng cay
Thân ta tựa kiếp lưu đày
Tình đem rao bán rủi may cam đành
Yêu người lúc tuổi còn xanh
Chẳng hề uổng phí chân thành bấy lâu
Mặc dù chẳng thể cùng nhau
Nửa đời quằn quại vết đau tâm hồn
Giấc mơ ấy mãi trường tồn
Vòng tay ân ái chiếc hôn ngọt mềm
Dối mình rượu ngập tràn đêm
Bờ môi bỏng cháy khát thèm bờ môi
Em về ghé lại đời tôi
Tháng ngày sau nữa sẽ thôi ưu phiền
Mặc bao danh vọng kim tiền
Cầu mong hạnh phúc bình yên thôi thì.
Tác giả: Tình Cuối

TÌNH XA VẮNG
Mai rồi đường quen không nhau
Em buồn, hoàng hôn dần xuống
Nghìn trùng anh với niềm đau
Bật khóc nghe hồn buốt giá
Kỷ niệm tựa như làn gió
Bồng bềnh ngập lối mùa đông
Hương tóc nồng nàn đêm phố
Tình mình ngày tháng mênh mông
Ai nhặt hộ tôi ánh chiều
Mặt trời ngả nghiêng vụn vỡ
Gom đầy hộ tôi lời yêu
Dẫu rằng muộn màng dang dở
Bóng trăng khuất vào xa vắng
Cơn say hờ hững lạc loài
Giọt sầu khóe môi mặn đắng
Trời sao ngăn cách nhau hoài
Lệ nhòa cay nơi hàng mi
Mím môi cố kiềm tiếng nấc
Bước đường phong ba người đi
Khóc tình ngàn thu yên giấc!
Tác giả: Tình Cuối

BÀI THƠ TÌNH KHÔNG DÁM GỬI
Em viết bài thơ tình gởi gió
Khi chiều buông tắt ánh bình minh
Nắng dỗi hờn chẳng thèm thắm đỏ
Gán cho em tội chẳng chung tình
Rồi một ngày nắng không trở lại
Mùa đông buồn nhuộm tím hoa sim
Rồi một ngày nhành cây khắc khoải
Đông lang thang khắp nẻo đi tìm
Em viết bài thơ tình gởi nắng
Hoàng hôn buồn lẳng lặng ra đi
Biển khóc nhiều từ đó biển mặn
Xô ngả nghiêng sóng tội tình gì
Em chẳng dám viết thơ tình cho biển
Sợ thuyền đau bỏ bến xa khơi
Em chẳng dám viết thơ tình gởi sóng
Sợ triều dâng tan nát một đời
Thôi anh nhé em xin giữ lại
Bài thơ tình trong trái tim em
Để tình yêu muôn đời thắm mãi
Mùa Xuân sang ngày tháng êm đềm
Tác giả: Hồng Lĩnh

VẤP CÙNG CÂU THƠ
Bởi em vấp phải nắng chiều
Nên ta ngả giữa tịch liêu cuộc đời
Thôi thì đành một chơi vơi
Xa rồi từ độ... bời bời lòng đau
Bởi em hun hút ngàn lau
Chân trần vấp phải không nhau chốn này
Từ thương lấy chút hương say
Như trong đã cũ lấp đầy cơn mơ
Cuối sau thôi vấp hững hờ
Thôi nhàu úa một khung thơ tình buồn
Có nghe về giữa ngọn nguồn
Tiếng mênh mang gọi bồn chồn nỗi thương.
Tác giả: Hoàng Chẩm

THƠ TÌNH LỤC BÁT II
Chung vui lục bát thơ tình,
Sắp câu thả chữ đoán hình buông thơ!
NHỚ, THƯƠNG, MONG, NGÓNG, ĐỢI, CHỜ,
Sáu cặp lục bát mộng mơ đủ đầy!
NHỚ tình mình rất đắm say,
Xa nhau một chút NHỚ lay lắt lòng!
THƯƠNG người nhiều lắm biết không,
Từ lâu THƯƠNG cất kỹ trong tim rồi!
Bao nhiêu MONG muốn mặc đời,
Chỉ MONG giữ mãi nụ cười em... anh!
NGÓNG trông tháng tốt ngày lành
Hai ta hết NGÓNG kết thành một đôi!
ĐỢI nhau từ thuở đôi mươi,
Mỗi lần ĐỢI vẫn thấy phơi phới lòng!
CHỜ tình nay đủ men nồng,
Nên chồng nên vợ... hết... không còn CHỜ!
Mấy vần lục bát ngân xa,
Tình say... tình thắm... tình da diết... tình!
Câu lục huyền ảo lung linh,
Câu bát khép lại ta mình thắm duyên!
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

MEN TÌNH
Em vội vã trở về Hà nội
Dẫu biết rằng giờ đã cuối mùa sen
Câu thơ tình ướp hương hoa đắm đuối
Vẫn mặn mà trên lối cũ hạ quen…
Sao anh không về cùng em với mùa sen?
Để mình em bơ vơ triền cuối hạ
Dẫu biết tình vẫn đang nồng nàn quá
Sao cứ phải dối lòng .. như cơn gió thoảng xa?
Trên đường đời mình đã đi qua
Ta bỗng gặp người như quen từ kiếp trước..
Ta nhặt được cái ngày xưa đã mất..
Nay trở về như mật ngọt hồi sinh..
Vườn chúng mình đang nô nức Yến oanh
Xin đừng làm hạt nắng vô tình trên lối cũ..
Thu đã sang men tình em cứ ủ..
Để cất rượu nồng… thương nhớ cả mùa đông..
“ mình hãy còn nhau chừng ấy mùa Xuân “..
Tác giả: Hương Mrs-Lê

ÔI… THƠ TÌNH!
Có cái hay và lạ ở thơ tình
Nhiều người đọc cứ tưởng mình trong ấy
Tưởng nhà thơ đã đem lòng tan chảy
Nghĩ về ta nên thơ ấy mặn nồng...!
Thơ như đời... cũng sắc sắc không không
Cũng mênh mông như tấm lòng biển cả
Tương tư thơ đã bao người trả giá
Tội tình chi tim hoá đá một lần!
Con chữ thêu thùa người chớ bâng khuâng
Yêu là chết một lần đau đớn lạ
Đọc để vui đừng bao giờ sa ngã
Đừng nghĩ nhà thơ hoa lá tội người!
Người làm thơ.... hiểu thơ chỉ thế thôi
Tặng cho người... tặng cho đời cảm xúc
Hồn trong veo giữa dòng đời trong đục
Đừng trách nàng thơ đôi lúc phũ phàng...
Đừng bàng hoàng rồi trách nắng đa đoan
Đừng ngẩn ngơ trách mây ngàn lơ lửng
Phút thăng hoa ta xếp vần tung hứng
Nhiều nàng mơ... “chàng say bóng em rồi“
Nhưng thật lòng! Thơ vẫn chỉ thế thôi
Mượn câu từ lưu bồi hồi cảm xúc
Đọc thơ tình xin đừng tin hết mực
Kẻo lại kêu đau rưng rức tim mình!
Tác giả: Minh Xuyến

THƠ TÌNH TẶNG EM
Anh tặng em vần thơ tình lãng mạn
Trao tay ngà trĩu vạn đỗi yêu thương
Chúc em khoẻ tươi rói sắc má hường
Hẹn giờ đẹp câu tương phùng tri ngộ
Em yêu hỡi đóa hương tỉnh bung nở
Chốn tao đàn bến đỗ chảy hồn thơ
Ngâu giăng phủ nào có thể xóa mờ
Những vần ái giấc mơ tình đã tạo
Thuở ban đầu thắm sắc đỏ má đào
Lịm môi ngọt hôn trao mắt đắm đuối
Mạch tim đập bồi hồi xao xuyến đợi
Hoà nhịp thở nói lời yêu mãnh liệt
Hồn hoá hồn bịn rịn lòng da diết
Tấu cung đàn tha thiết vỗ ngân ru
Tình khắc ghi sâu đậm tạc ngàn thu
Se duyên thắm tựa như keo gắn bó
Giấc mơ huyền níu thuyền hoa về đỗ
Hồn trinh nữ tôn thờ người tri kỷ
Là chính em thuỳ mỵ dáng uy nghi
Vầng minh mọc đại hỷ ngày hợp phố.
Tác giả: Nguyễn Cao Cầm

VẦN THƠ TÌNH THÁNG TÁM
Anh lại viết vần thơ tình tháng tám
Thu về rồi nắng có rám làn da
Đời nam nhi nên anh phải bôn ba
Như Ngưu, Chức bởi Ngân Hà ngăn cách
Mây lang thang Gió có hờn có trách
Chiếc cầu Ô nối khoảng cách sông Ngân
Trời, Đất kia có xa cách vạn lần
Tình Ngưu, Chức cũng được gần chàng thiếp
Vần thơ tình anh vẫn còn viết tiếp
Phận bẽ bàng thương xót kiếp hồng nhan
Chiếc lá rơi bởi lá đã héo tàn
Dòng lưu bút cứ miên man nỗi nhớ
Đời có duyên mà sao ta không nợ
Để thu về nức nở mối tình ngâu
Cõng cầu Ô lũ Quạ bạc cả đầu
Tình ngang trái vương sầu lên khoé mắt
Giọt mưa ngâu cho đêm buồn hiu hắt
Có ai về gom nhặt giọt sầu rơi
Đêm đã khuya mà viết chẳng hết lời
Chỉ biết nói cả đời yêu em mãi!
Tác giả: Trần Nhuận

Hãy đăng nhập để bình luận
Đăng nhập bằng facebook hoặc google để bình luận .